Về chuyện xưởng đậu phụ khô, Lâm Sương Sương đã sớm nghĩ kỹ.
Nói với Diệp Tĩnh Trinh:
“Chị, hiệu quả và lợi ích của xưởng đậu phụ khô rất tốt, nhưng chị đi Ma Đô quả thật không lo chu toàn được, em đã nhờ người, muốn mua một căn phòng ở Ma Đô, chờ mua xong, em dùng căn phòng ở kia đổi với cổ phần ở xưởng lúc trước của chị, tiền chênh lệch coi như em tặng chị, về phần xưởng, sau này em định để cho mẹ em và bác Hoa tiếp tục làm. Chị thấy thế nào?”
Diệp Tĩnh Trinh kinh ngạc: “Nhà? Em cần nhà để làm gì?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play