Ánh mắt Vạn Triệu Tường sáng lên, chỉ vào cái ghế mời Lâm Sương Sương ngồi, lời nói hơi mơ hồ: “Thiên Thiên.”
Lâm Sương Sương nghe hiểu, nói: “Không cần cảm ơn. Tôi rất xin lỗi, cuối cùng là bởi vì tôi ở cạnh phòng cậu, mới làm hại đến cậu, lãnh đạo của chúng tôi nói rồi, sẽ bồi thường cho cậu.”
 “Không cần, như vậy, nói…” Vạn Triệu Tường nói một câu mơ hồ, cầm giấy và bút ở tủ đầu giường, viết vài chữ: 
 “Tay tôi rất linh hoạt, tự tôi cũng biết, sẽ khỏe. Tôi nghe viện trưởng Cát nói rồi, là cô đã cứu tôi, nếu không phải cô phát hiện kịp thời, thì tôi đã chết rồi. Là tôi nên cảm ơn cô.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play