KIẾN CÀNG RUNG CÂY

Chương 1:


1 tháng

trướctiếp

Tôi sống lại vào ngày viện trưởng tổ chức khám sức khỏe cho mọi người trong trại trẻ mồ côi.

Ba ngày sau, nhà họ Lâm, một trong những gia đình giàu có của thành phố, bất ngờ muốn nhận tôi làm con nuôi.

Khác với kiếp trước, lần này bố mẹ nuôi đã dẫn theo con gái lớn đến đón tôi.

Tôi lén nhìn chị và thấy những giọt nước mắt kích động trong mắt chị.

Giây phút đó tôi liền hiểu rằng chị ấy cũng sống lại.

Cha mẹ nuôi có một người con trai mắc bệnh bạch cầu. Kiếp trước tôi được nhà họ Lâm nhận nuôi vì kết quả kiểm tra của tôi tương thích với anh ta. Bố mẹ nuôi là người cổ hủ, cực kỳ trọng nam khinh nữ, đối xử với tôi và chị vô cùng ác nghiệt.

Ngoài việc thường xuyên hiến máu và lấy tủy cho anh trai, mẹ nuôi còn ép tôi ăn đủ loại thức ăn bổ dưỡng.

Lâu ngày, cơ thể tôi thừa chất dinh dường, người vừa to vừa béo.

Tôi còn thích thầm người anh trai trên danh nghĩa của mình.

Sau kỳ thi tuyển sinh cấp 3, anh trai vô tình phát hiện ra tình cảm của tôi. Anh ấy tức giận, từ đó cầm đầu đám bắt nạt tôi ở trường.

Tôi cố gắng chịu đựng đến khi tốt nghiệp đại học, chưa kịp sống cuộc sống của chính mình, tôi đã được chẩn đoán mắc bệnh ung thư.

Ngày nhận kết quả chẩn đoán, cha mẹ nuôi đã hối lộ bệnh viện, cưỡng ép tôi lấy tủy, khiến tôi chết đau đớn trên bàn phẫu thuật.

Bọn họ không cho tôi dùng thuốc gây mê, còn vờ vịt: “Con cố chịu đựng chút, lấy tủy xong bố mẹ sẽ đưa con ra nước ngoài chữa bệnh.”

Vài năm sau khi tôi qua đời, bệnh của anh trai lại tái phát. Cha mẹ nuôi vốn coi trọng nam khinh nữ nên đã ép chị tôi hiến tủy bất chấp ý muốn của chị.

Cuối cùng chị gái cũng giống như tôi, bị bọn họ ép đến c/h/ế/t.

May mắn thay ông trời có mắt, cho chúng tôi trở về thời điểm ban đầu.

Đêm đầu tiên quay về nhà họ Lâm, chúng tôi ôm nhau thật chặt, hết khóc rồi lại cười, cùng lập ra kế hoạch báo thù.


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp