Mụ già Vưu: “Bọn nó nghèo đến thế kia, lấy cái gì trả.”
Mụ lẩm bẩm một câu, lão Vưu quay đầu nhìn mụ, nói: “Vậy không phải bà chủ động khẳng định là vẫn chữa à?”
Mụ già Vưu có chút ngượng ngùng, ngay sau đó mạnh miệng nói: “Vì tôi thấy nó giống Bảo Sơn!”
Lão Vưu vạch trần bà bạn già, nói: “Bà nói bậy, Nhị Lâm chả giống Bảo Sơn một tí nào, chỗ nào cũng không giống. Bà nói xem bà cứ cứng miệng mãi thế, bà mềm lòng thì nói là mềm lòng đi! Tôi cũng là mềm lòng, bà nói nó mới nhỏ như vậy, đáng thương vô cùng, tôi chưa từng thấy đứa 4 tuổi nào nhỏ gầy đến vậy. Bà nhìn xem cái đứa Diệp Tư Điềm kia, mới lớn hơn nó có hai tuổi, thế mà cao hơn nó cả một cái đầu. Thật là đáng thương, đứa nhỏ này cũng là sinh ra đã gặp số khổ, nhưng dù là số khổ, tóm lại không thể để nó cứ như vậy mà không còn chứ? Thôi thôi, cứu chưa đi. Mặc kệ đứa nhỏ có lương tâm hay không, giữ được mệnh trước đã. Chuyện khác nói sau.”
“Ai nói không phải đâu!”
Mụ già Vưu thở dài một tiếng, ngay sau đó nói: “Bạn già, ông nói lúc Tiểu Muội ở nhà dù gầy, cũng không như vậy mà, gả cho loại người nào vậy chứ, sống khổ đến vậy. Con dâu thì một đám đều ở trong thành hưởng phúc, con gái tôi thế mà ở nông thôn chịu tội, ngẫm lại thật là phá hoại……” Dù mụ có không coi trọng con gái, thì con gái cũng vẫn là chính mình sinh ra, con dâu mới là người ngoài mà.
“Lần này bọn nó trở về, qua tổ dân phố làm cho bọn nó cái giấy tạm trú đi, để cho bọn nó ở lại đây.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT