Nhưng mà nếu nói hoàn toàn không giống nhau thì cũng không hẳn, chỉ có thể nói, mười mấy năm không gặp, ấn tượng về nhau đã rất phai nhạt, hơn nữa Vương Tự Trân thay đổi, cho nên coi như người xa lạ cũng là đương nhiên.
Rốt cuộc, ở trong ấn tượng của bọn họ, Chiêu Đệ là tương đương với việc bị người ta mua đi, còn đoạn tuyệt quan hệ với nhà mẹ đẻ, sao có thể sống tốt chứ?
Vương Tự Trân cứ theo lẽ thường bán đồ, không để bụng chút nào, nếu người ta cũng chưa nhận ra cô ấy, tất nhiên là không sao cả. Thật ra dù có nhận ra, chỉ cần cô ấy không thừa nhận cũng không thành vấn đề.
Rốt cuộc tên cô ấy còn sửa rồi.
Chỉ một lát sau, liền thấy một nữ đồng chí vội vàng lại đây, thẳng tiến đến hai vị này, kêu: “Anh, chị dâu.”
“Ôi! cuối cùng em cũng tới, hù chết chúng ta, sợ lạc mất em.”
Vương Tự Trân không có ấn tượng gì nhiều với nữ đồng chí này, rốt cuộc lúc cô ấy rời khỏi nhà cũng vừa mới thành niên, cô ấy rũ đầu cứ bán đồ vật như thường, nhưng dựng lỗ tai lên. Liền nghe ba người hàn huyên vài câu, mà cũng ngoài dự đoán, thế mà nghe được bọn họ nhắc tới nhà mẹ đẻ của cô ấy.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT