Vừa hỏi ra, sắc mặt của Liêu Đại Bằng lập tức trắng bệch mím môi không nói lời nào.
- Hai người làm thuê làm mướn ở cùng một chỗ, anh thì thích rượu chè bài bạc, lương bổng một tháng có nhiêu tiêu hết bấy nhiêu, lúc sắp làm ăn cũng nhờ vợ anh bình thường ăn mặc cần kiệm bỏ vốn liếng ra.
Người ta hay bảo làm ăn buôn bán quan trọng nhất là vốn liếng khởi nghiệp, mà Liêu Đại Bằng chẳng có vốn khởi nghiệp thì làm ăn buôn bán kiểu gì? Phát tài kiểu gì?
- Sau khi nhập quần áo về, phải tìm một nơi này bán, cũng do một tay vợ anh đi tìm hiểu thị trường, cuối cùng chọn nơi ở gần trường cấp ba Du Ma Địa. Mỗi ngày anh chỉ cần ngồi bắt chéo chân ở sạp bán quần áo thôi, bán buôn ngày càng phát đạt, khách khứa nườm nượp, lại cho rằng tất cả công lao đều là của anh vì dù sao cũng chỉ có anh đứng bán ở sạp à?
- Anh chưa bao giờ nghĩ tới vợ anh mới là người đóng vai trò then chốt. Hằng ngày cô ấy đọc rất nhiều tạp chí thời trang quốc tế, tìm ra những xu hướng thịnh hành nhất, dựa trên xu huống để đến xưởng may đặt hàng, còn phải kiểm tra chất lượng từng cái quần từng cái áo và ủi phẳng phiu. Hết lòng như vậy mới khiến sạp quần áo của nhà anh nổi bật hơn những người khác.
- Người mua cũng không phải kẻ ngốc, quần áo nhà nào đẹp, chất lượng tốt, thì họ đến mua thôi. - Nói đến đấy, Sở Nguyệt Ninh mỉm cười: - Bát tự cho thấy cô ấy cực kỳ siêng năng, có chí tiến thủ và khá quyết đoán. Anh thì lười biếng, phải kêu mới làm. Còn không phải cô ấy gánh anh à!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT