Nhất thời, tim Đinh Thao đập mạnh như trống, ban ngày ban mặt, trán anh ấy lại đầm đìa mồ hôi vì sợ. Anh ấy đưa tay lên lau, giọng đầy bất an:
- Người đã chết? Là… là ma còn gì?
Sở Nguyệt Ninh gật đầu, đáp:
- Ừ. Con người ăn cơm bằng miệng, ma quỷ ăn cơm bằng cách ngửi mùi. Cơm mà ma quỷ từng ăn, con người lại ăn sẽ không còn mùi còn vị gì nữa mà giống như nhai sáp vậy. Thật ra, anh không bất cẩn thì chắc là đã phát hiện ra điều kỳ lạ trong chuyện này từ lâu rồi.
Đinh Thao á khẩu không nói nên lời. Bởi vì sợ hãi, đầu óc anh ấy nhanh chóng nhớ lại những chuyện kỳ lạ trong một tuần tiếp xúc với ông bác.
- Ừ nhỉ… Lần đầu ông cụ không ăn hủ tíu xào, tôi thấy lãng phí bèn ăn một miếng, đúng là không có mùi vị gì cả, sau đó cũng mang đi cho chó mèo hoang ăn. Một… một lần khác, ông bác nằng nặc đòi trả tiền lại, tôi biết ông cụ không có tiền, nên hỏi tiền ở đâu ra. Ông cụ nói là nhặt được, tôi liền bảo là không cần, nhưng để tránh lời qua tiếng lại, cuối cùng tôi vẫn nhận tiền.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT