Chương 22.
Đêm đen lặng gió trong tiếng côn trùng kêu râm ran xung quanh, trên trời treo một mảnh trăng con con đầu tháng, móc trăng cong vút như sừng trâu.
Nhà đóng cửa cài then, trong phòng còn sáng đèn, ánh sáng len qua khe trúc thành từng vệt dài mỏng trước hiên nhà, bên trong có hai ngươi đang nói chuyện, lâu lâu vang tiếng sột soạt cùng tiếng cười rộ lên trong trẻo.
Gã mở tủ lấy một gói giấy gấp vuông vắn đưa cho người ngồi trên giường, Hộc Tía hớn hở nghe theo gã mở gói đồ ra, để rồi cậu ngẩn tò te nhìn thứ bên trong được giũ ra
Trên tay Hộc Tía cầm lấy miếng vải đỏ màu bã trầu, độ láng mướt lành lạnh của chất liệu khiến cậu dại ra, bởi vì cậu chẳng biết phải ném thứ này vào mặt cái người đang nằm trên giường cười cười hay quên sạch xấu hổ mà hùa theo lời nói rủ rê của gã…
Cậu đến gần A Sùng giũ vải phủ lên gương mặt đó, nhắm đúng điểm cao nhất nổi dưới mặt vải mà bóp, mũi cao gã ngất như dãy núi trước nhà bị hai ngón tay kẹp lại khẽ lắc.
“Mua cái thứ này về làm chi...”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT