Atai hoang mang không hiểu, có lẽ do đã đau đến mức sắp ngất lịm nên cậu ấy không biết bà ta nói vậy có nghĩa là sao.
Người mẹ bèn giải đáp thắc mắc cho cậu ấy: “Không phải con đã ký vào bản hợp đồng đó rồi sao? Cậu Muzam đã mua con với giá một triệu nên con phải bán mạng cho Lashkar-e-Taiba, mẹ còn tưởng cả đời này con cũng sẽ không liên lạc với gia đình nữa...” Điện thoại trong khu ổ chuột là món đồ rất xa xỉ nên người đàn bà ấy không biết con trai mình đang làm gì, bà ta lặng im một lát rồi nói: “Atai à, mẹ biết con phải làm một việc rất nguy hiểm đến tính mạng. Nếu con đã ký tên rồi thì sau này đừng liên lạc với gia đình nữa, rất cảm ơn sự hy sinh của con dành cho A Hối, nhưng sau này con không còn là con của ba mẹ nữa rồi.”
Một triệu ở đây là một triệu đồng rupee, quy về nhân dân tệ thì không nhiều nhưng cũng không phải ít.
Vì đứa con trai út A Hối mà người đàn bà ấy có thể vứt bỏ con gái Taya tám tuổi trong dòng nước lũ, dĩ nhiên cũng có thể bỏ rơi đứa con trai lớn nhất là Atai.
Ngày ký tên bà ta rơi nước mắt lã chã khóc lóc rất đáng thương, nhưng đau buồn xong thì bà ta vẫn kiên quyết in dấu vân tay. Lúc lũ lụt ập tới, bà ta đã nhận ra trong chế độ người nghèo nhưng đông con ở nước M này, nếu không thể chăm sóc tốt cho các con mà vẫn đưa chúng đến nhân gian thì đáng thương biết mấy.
“Gì cơ ạ...?” Con, con không có.
Atai đã không còn khả năng suy nghĩ nữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT