“Trong sáng như trăng mùa thu, xuất trần thoát tục, quả thật là mỹ nhân hiếm có.” Sau khi nhìn thấy Tô Lê, Tần Tử An vốn dĩ không xem trọng ngoại hình cũng không khỏi cảm khái một câu.
Chỉ là hắn biểu hiện vả mặt như bây giờ cũng không khiến những thư sinh khác cười nhạo. Bởi vì bọn họ còn hồi hộp hơn cả hắn, thậm chí đã bắt đầu vì nàng làm thơ.
Còn Tô Lê sau khi cúi chào xong, liền thong thả ung dung ngồi xuống bên đàn cổ, ngón tay đặt lên dây đàn, khoé môi nhẹ cong, gảy một âm.
Ngay sau đó, một chiến khúc nhuốm đầy sát phạt, giết chóc vang vọng toàn bộ Phi Hoa lâu. Đám người vừa định ngâm thơ đối câu ca ngợi trêu đùa lập tức giống như bị cướp đi thanh âm, ngơ ngác mà nhìn lên đài hoa.
Chỉ thấy nụ cười trên mặt nữ tử nhược bất thăng y (*) nhạt đi, đôi mắt long lanh hiện lên một tia sát khí, sát khí này tựa hồ hướng tới thiên quân vạn mã. Giờ này khắc này, nàng hoàn toàn không giống nữ tử thanh lâu, ngược lại như nữ tướng quân lao tới chiến trường.
(*) nhược bất thăng y: yếu ớt đến nỗi không mặc nổi áo.
Hoa ma ma đứng gần đó cũng không khỏi sửng sốt. Bà kinh ngạc nhìn nữ tử trên đài hoa, hạt dưa trong tay suýt chút nữa rớt đầy đất. Sau khi Hoa ma mà hồi phục tinh thần liền liếc xem phản ứng các tân khách, sợ bọn họ không thích khúc nhạc như vậy, mất hứng bỏ về.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play