Lâm Thiều cố gắng giải thích lí do mình từ chối nhưng mà các bác đó đều rất thích cô, còn vì muốn cô tiếp tục dạy học mà tăng giá lên nhiều lần.

Lâm Thiều nghe thấy cũng sắp lung lay, nhưng vẫn từ chối với lý do chính đáng bản thân là một minh tinh, công việc rất bận rộn.

Đương nhiên là trước khi đi, vẫn có vài người chủ động muốn thêm WeChat với cô, nói rằng muốn giới thiệu con trai nhà mình cho cô.

Đương nhiên mấy chuyện này đều không quan trọng, bởi vì tối hôm sau Lâm Thiều đã nhận được một tin nhắn trên WeChat, Tống Nhiễm Nhiễm mời cô cùng nhau ăn tối.

Đối diện với nhân vật quan trọng như nữ chính, tất nhiên Lâm Thiều sẽ đồng ý không chút do dự.

Lúc sắp gặp mặt, cô còn cố ý thay một bộ váy đẹp và trang điểm tinh xảo.

Nhưng trước khi ra ngoài, Lâm Thiều lại nấn ná tẩy trang đi, thay bộ đồ thể thao rộng thùng thình lần nữa và đội mũ lưỡi trai của mình như cũ.

Là một nữ phụ, cô vẫn nên làm tốt vai trò một chiếc lá xanh để làm nổi bật bông hoa hồng là nữ chính đi, đâu thể lúc nào cũng cướp đi ánh đèn sân khấu của đối phương được.

Địa điểm hai người gặp mặt là tại một nhà hàng Đức.

Tống Nhiễm Nhiễm mặc váy sáng màu như mọi khi, nở nụ cười đáng yêu khiến cho người ta yêu mến.

Em gái ngọt ngào đúng là báu vật, người ta chỉ cần nhìn vào thôi cũng có thể khiến tâm trạng tốt lên.

Trên bàn bày đầy bát dĩa, đều là thứ đắt tiền. Nếu không phải kiếm được chút tiền từ việc nhận quảng cáo thì Lâm Thiều cũng chẳng dám bước vào những nơi như thế này.

Hơn nữa kiếm lời được chút tiền, hôm nay có thể coi như tiêu pha hoang phí một lần.

Cô tràn đầy mong đợi, thế nhưng sau khi ăn xong miếng thịt đầu tiên, vẻ mặt Lâm Thiều lập tức hơi ủ rũ.

Phải nói như thế nào đây, mùi vị này thật sự không xứng với giá cả của nó.

Lâm Thiều lại nếm thử một món khác, cảm thấy món sau còn khó nuốt hơn món trước.

Lâm Thiều không mấy hài lòng buông dao nĩa xuống, khi vừa ngẩng đầu đã thấy Tống Nhiễm Nhiễm cũng cay đắng nhìn chăm chú vào món ăn trước mặt, hệt như có mối thù sâu nặng gì với nó.

Tống Nhiễm Nhiễm cũng ngước lên, vào khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, giống như đều nhận ra điều gì đó.

Lâm Thiều chủ động chọc thủng tầng giấy cửa sổ: "Mấy món này không hợp khẩu vị hả?"

Tống Nhiễm Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu, có hơi rầu rĩ nói: "Phần lớn đều thiên về món chua ngọt, còn em lại thích mấy món cay cay mặn mặn một chút."

Món cay cay mặn mặn?

Lâm Thiều nhớ hình như trong cốt truyện gốc có từng nhắc qua món Tống Nhiễm Nhiễm thích ăn nhất là món lẩu.

Vì thế Lâm Thiều nháy mắt với cô ấy: “Nghe nói phố ẩm thực bên đó vừa mở một quán lẩu, review cũng ổn, em có muốn đi ăn thử không?"- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Tống Nhiễm Nhiễm khi nghe thấy từ "lẩu" thì đôi mắt đều sáng lên, ra sức gật đầu: “Được ạ, được ạ!"

Vì thế hai người lập tức bỏ qua một bàn thức ăn đắt tiền, không chút do dự di chuyển tới địa điểm mới.

Một nồi lẩu uyên ương, một bàn bày đầy thức ăn với mùi thơm phả vào mặt.

Trên mặt Lâm Thiều không khỏi lộ ra vẻ hạnh phúc, đây mới là thứ cô thích chứ!

Bò ba chỉ cuộn tươi ngon, tôm lại thơm mềm, tẩm trong nước lẩu đỏ rồi cho vào bát, khiến người ta nhìn vào đã muốn ăn sạch bách.

Mỗi một miếng xuống bụng đều chỉ có thể dùng hai từ thoả mãn để hình dung.

Một lát thịt rồi một hớp đậu nành, Lâm Thiều chẳng thể ngừng ăn được.

Mà Tống Nhiễm Nhiễm cũng ăn nhiều hơn so với bình thường, hai người còn gọi thêm thịt khoảng ba lần.

Bữa lẩu này, cả hai đều mải mê vùi đầu vào ăn, ngay cả nói vài câu cũng không.

Mãi cho đến khi dạ dày không chịu nổi nữa, Lâm Thiều mới thỏa mãn buông đũa xuống.

Tay cô nhẹ nhàng đặt trên bụng nhỏ, cảm thấy tuyệt vời hơn bao giờ hết.

Cô ngẩng đầu nhìn Tống Nhiễm Nhiễm với đôi mắt ngấn lệ, ngậm ngùi: "Ăn ngon quá đi, thật sự rất rất ngon!"

Tống Nhiễm Nhiễm gật đầu công nhận, lặp lại lời Lâm Thiều vừa nói: "Ăn ngon, thật sự rất rất ngon!"

Hai người cùng nhau khen ngợi hết lời này đến lời khác về độ ngon của món lẩu khoảng mười phút, còn hẹn lần sau cùng nhau dùng bữa tiếp.

Ăn lẩu xong, hai người ăn ý với nhau, chuẩn bị đi dạo quán ăn vặt khác.

Từ mì căn nướng cay đến bạch tuộc viên đều ăn cực kỳ vui vẻ.

Đến lúc hai cô vào một tiệm trà sữa để chuẩn bị kết thúc cho một ngày hoàn hảo.

Lâm Thiều ngồi đợi ở khu nghỉ ngơi, còn Tống Nhiễm Nhiễm đi mua trà sữa.

Nhưng mà Lâm Thiều không ngờ lúc Tống Nhiễm Nhiễm cầm trà sữa quay lại thì khoé mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong.

“Em làm sao thế?” Lâm Thiều lập tức buông điện thoại, đứng dậy quan tâm nhìn cô ấy.

Tống Nhiễm Nhiễm giơ tay lau nước mắt, miễn cưỡng cười nói: “Không… Không sao, chúng ta về thôi.”

Đã khóc đến vậy còn nói không có việc gì sao? Lâm Thiều cũng không phải kẻ ngốc, cô trực tiếp lấy trà sữa từ tay cô ấy để trên bàn: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hả?"

Tống Nhiễm Nhiễm vẫn chưa trả lời nhưng Lâm Thiều đã biết được đáp án. 

Người đàn ông có kiểu tóc smart màu đỏ đi tới, dùng ánh mắt đáng khinh nhìn Tống Nhiễm Nhiễm: "Em gái à, chạy nhanh như vậy làm gì? Không phải chỉ sờ soạng eo em chút thôi à, sao tức thế? Anh đây chỉ muốn kết bạn với em thôi mà."

Sắc mặt Lâm Thiều lập tức trở nên khó coi.

Ắt hẳn lúc nãy Tống Nhiễm Nhiễm mua trà sữa đã bị tên đàn ông này ức hiếp.

Tống Nhiễm Nhiễm thấy người đàn ông xuất hiện, trong mắt càng thêm sợ hãi: "Anh không được tới đây, tôi không hề muốn làm quen với anh, cũng không muốn làm bạn với anh!"

Người đàn ông này rõ ràng là một tên lưu manh, thấy Tống Nhiễm Nhiễm hoảng sợ thì càng thêm hăng hái, gã tiếp tục tiến lên hai bước: “Em gái đừng nặng lời vậy chứ, nếu không thêm WeChat trước đi? Lần tới anh trai mời em đến uống trà sữa?”

Lâm Thiều khoanh tay trước ngực cười lạnh, khuôn mặt tràn đầy trào phúng nhìn về phía người đàn ông: “Cũng không biết soi gương xem mình là dạng gì trước đã, còn mặt dày đòi người ta thêm WeChat."

Nghe thấy lời này, mặt người đàn ông đầy tức giận, gã nhìn về phía Lâm Thiều: "Liên quan gì đến cô hả?"

Gã đang muốn tức giận, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia của Lâm Thiều lại ngây người, sau đó lập tức cười càng thêm đê tiện: "Chẳng lẽ em cũng muốn thêm WeChat của anh đây, cho nên mới nói như thế thu hút sự chú ý của anh hả?”

Tự tin có thừa vậy luôn.

Lâm Thiều đánh giá người đàn ông trước mặt trong lòng, sau đó lại trợn mắt.

Cô đang nghĩ nên nói gì đó hay là cứ thế ra tay dạy cho người đàn ông này một bài học, rồi rời khỏi đây.

Tay Lâm Thiều đã duỗi ra không trung nhưng không biết nghĩ tới cái gì đó, cô bỗng nhiên lùi lại.

Không đúng không đúng không đúng! Cốt truyện này có hơi quen thuộc!

Tống Nhiễm Nhiễm bị lưu manh trêu chọc ở quán trà sữa, sau đó tên nam chính Phó Triều Dịch trùng hợp đi qua làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Đây là cốt truyện nam nữ chính rung động mà! Cực kỳ quan trọng trong truyện gốc!

Cô tuyệt đối không thể cướp vai diễn của nam chính được! Nếu không dựa theo hiệu ứng bươm bướm chó má gì đó mà hệ thống nói thì chẳng biết cốt truyện sẽ rẽ vào khe suối nào!

Bình tĩnh đè xúc động xuống, Lâm Thiều hít một hơi thật sâu.

Không tức giận không tức giận, cho dù tức cũng không thể cướp đất diễn bậy bạ!

Người đàn ông thấy Lâm Thiều phớt lờ mình nên vẫn thích kiểu em gái ngọt ngào Tống Nhiễm Nhiễm hơn, gã tiếp tục ra vẻ đê tiện đùa giỡn cô ấy.

Nhìn vẻ mặt Tống Nhiễm Nhiễm như muốn khóc, hiển nhiên xưa nay chưa từng gặp phải kẻ vô lại như thế, bị dọa cũng không nhẹ.

Đợi đi! Chờ tới lúc Phó Triều Dịch xuất hiện là được rồi!

Nhịn nhịn nhịn nhịn nhịn nhịn… Nhịn con mẹ nó! Như thế mà còn nhịn được thì còn có gì không nhịn được nữa chứ!

Đợi lâu mà Phó Triều Dịch vẫn không đến, nhìn Tống Nhiễm Nhiễm đã khóc thành như vậy, Lâm Thiều thật sự nhịn! Không nổi!!!

“Này.” Lâm Thiều tiến tới một bước chắn trước người Tống Nhiễm Nhiễm, lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông, nói ra một câu đầy làm màu: "Tôi cho anh ba giây, cút.”

"Nhãi ranh còn rất ngang bướng đó, không phải chỉ muốn kết bạn với hai cô thôi sao? Cần làm đến thế hả?" Giống như nghe được chuyện cười nào đó, người đàn ông không hề sợ Lâm Thiều uy hiếp, thậm chí còn định vươn móng heo của mình ra sờ Lâm Thiều. ( truyện trên app T Y T )

Nhưng mà giây tiếp theo, tay của gã bị ngăn giữa không trung, hoàn toàn không thể cử động.

Lâm Thiều giữ lấy cánh tay người đàn ông, trên gương mặt treo lên nụ cười nhàn nhạt rồi sau đó dùng sức đẩy gã ra sau: "Cút ra xa một chút.”

Người đàn ông ngơ ngác nhìn cô, như không thể chịu được sự mất mặt, gã nhanh chóng đi qua quả hồng mềm Tống Nhiễm Nhiễm, miệng còn lớn tiếng nói: "Khóc khóc cái gì? Qua đây cho ông!"

Người đàn ông nói xong lại nhìn về phía Lâm Thiều, cợt nhả: “Người đẹp à, thật ra cô hiểu lầm rồi, đây là bạn gái của tôi, chúng tôi vừa cãi nhau nên giỡn chơi thôi."

Lời nói sáo rỗng nào đây, lúc bọn buôn người lừa bán phụ nữ cũng hay nói vậy đấy.

Tuy nhiên người đàn ông còn chưa kịp tới gần Tống Nhiễm Nhiễm thì đã phát ra một tiếng hét chói tai.

Lâm Thiều thật sự không thể nhịn được nữa, thật đó.

Vì thế cô đánh tên lưu manh này một đấm, dùng hết mười phần lực đánh một đấm ở giữa ngực gã.

Giây tiếp theo, mọi người trơ mắt nhìn tên đàn ông này bay… Bay xa bay xa?!

Người đàn ông bay ra hơn ba mét, gào lên âm thanh đau đớn kèm theo sự khó tin.

Biến cố bất ngờ khiến người qua đường vô tội khác trong quán trà sữa cũng chấn kinh.

Lâm Thiều cũng ngơ ngác, cô chậm rãi cúi đầu nhìn nắm tay của mình.

Cô đánh bay cả người sao? Một tên đàn ông 1 mét 8 đã thành niên ư? Còn bay rất xa? Này cũng quá khoa trương rồi đó?!

[Ngạc nhiên không, bất ngờ không! Anh hùng chân chính! Là phải có được sức mạnh nghiền áp tuyệt đối với quân địch!]

[Ký chủ! Quá trâu bò! Rút đao tương trợ, đánh bay lưu manh bảo vệ nữ chính yếu đuối! Cô chính là anh hùng dũng cảm nhất nhất nhất!!!]

Lúc này, bất chợt có người qua đường nhận ra Lâm Thiều.

“Đây có phải Lâm Thiều không thế?”

“Ai?”

“Bạn gái cũ của Thẩm Phi Bạch đó!”

Nghe thấy những lời này Lâm Thiều càng thêm phiền, cô nhìn về phía người qua đường nhận ra cô đầu tiên: “Nhìn cái gì mà nhìn? Báo cảnh sát đi!”

“Ồ ồ được.” Người qua đường vội vàng lấy điện thoại ra.

Còn người đàn ông vốn dĩ đang nằm trên đất kêu rên run rẩy vươn tay: “Không… Gọi 120 trước đi… Hình như xương sườn tôi gãy rồi…”

Lâm Thiều: “…”

Những người qua đường vây xem: “???”

Lúc này, ở ngoài cửa.

Phó Triều Dịch vô cảm đứng ở nơi đó, bàn tay đeo đồng hồ triệu đô thả bên hông bộ tây trang khẽ run.

Anh ta vừa thấy gì vậy?

Là anh ta mù rồi hay gần đây tinh thần không ổn định? Dẫn tới phán đoán sai?

Lâm Thiều? Là Lâm Thiều cực kỳ yếu đuối trong ấn tượng của anh ta sao, rõ ràng lúc trước khóc sưng mắt vì chia tay, thế mà mới không gặp mấy ngày mà đã một đấm đánh bay một người đàn ông trưởng thành?

Cái này không thể nào dùng lẽ thường… À không, đây vốn dĩ chẳng thể giải thích bằng khoa học được!

Chờ chút.

Phó Triều Dịch chợt nhớ tới dáng vẻ mạnh mẽ oai hùng của Lâm Thiều trong chương trình trên Weibo, một người làm được hết việc của mười người, chắc chắn có sức lực cực kỳ lớn.

Anh ta hiểu, quá hiểu rồi!

Lâm Thiều là đang giả heo ăn thịt hổ, mấy cái yếu đuối lúc trước đều chỉ là giả vờ cả!

Nghĩ tới cảnh bản thân ngày trước bỏ lại Lâm Thiều ở cuộc họp báo, đưa cô về nhà rồi còn đòi 50 tệ, vẻ mặt Phó Triều Dịch lập tức trở nên khó coi.

Chẳng biết vì sao, xương sườn của anh ta cũng xuất hiện dấu hiệu đau đớn.

Tác giả có lời muốn nói:

Phó Triều Dịch: Khủng bố.jpg

Lâm Thiều: Đang suy nghĩ cái gì đấy?

Phó Triều Dịch: Đừng tới đây.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play