Những lời này của Lâm Thiều thật sự là những lời thật lòng.

Suốt mười phút phỏng vấn, Trần Uyển Ngưng đều cố tình cướp lời, gần như không cho Lâm Thiều cơ hội lên tiếng.

Cho nên mười phút Lâm Thiều xem video, là mười phút cô tự thưởng thức nhan sắc của bản thân, cuối cùng khi đăng bài đã viết câu cảm thán từ tận đáy lòng này.

Trong khu vực bình luận, fans Lâm Thiều là vui vẻ nhất.

[ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha nói gì mà nói đúng quá vậy!]

[Vợ nói rất đúng! Kiểu trang điểm này là tuyệt tác! Chị là công chúa nhỏ xinh đẹp của tụi em!]

Nhưng mà bình luận của fans nhanh chóng bị người qua đường ăn dưa lao tới đè xuống.

[Mặt fans Trần Uyển Ngưng có đau không, tất nhiên Lâm Thiều cũng không muốn trả lời chính chủ là cô ha ha ha ha ha ha]

[Lúc nãy còn giả vờ làm người qua đường khống chế bình luận Lâm Thiều bị ghét không ai trả lời cô, bây giờ nhìn lại xem ra người thật sự không được chào đón chính là Trần Uyển Ngưng]

[Phỏng vấn mới là chân thật chứ, tương tác Weibo có thể là do đoàn đội của Úy Tư Dương đăng?]

[Mỗi ngày ở trong vòng bạn bè mà không biết ai dùng Weibo Úy Tư Dương hả? Có nhân viên nào ăn gan hùm mật gấu dám đăng bài bằng tài khoản Úy Tư Dương hả? Thiếu gia tính cách nóng nảy này có thể đuổi việc ngay]

Về phần rốt cuộc giữa Lâm Thiều và Trần Uyển Ngưng, ai mới là người không được ưa thích, mọi người đang tranh luận nhiệt tình trên Weibo.

Tại lúc này, công ty giải trí FS.

Sắc mặt Trần Uyển Ngưng không mấy đẹp đẽ, lạnh lùng hừ một tiếng.

Người đàn ông béo lùn thấy thế, lập tức đặt bút trong tay xuống đi tới, dỗ dành nói: "Làm sao vậy cục cưng, lại có ai chọc em không vui à?"

Trần Uyển Ngưng yếu đuối không xương dựa vào lòng người đàn ông, dịu dàng nói: "Giám đốc Tôn, anh nhìn Úy Tư Dương đi, Weibo kia của cậu ta là có ý gì? Ban ngày thấy Lâm Thiều như gặp quỷ, buổi tối lại hợp tác với cô ta xa lánh em."

Nhắc đến tên Úy Tư Dương, giám đốc Tôn cũng có chút lực bất tòng tâm không làm gì được, "Em cũng không phải không biết Úy Tư Dương, tính cách tên nhóc này vốn quái dị, ai biết được cậu ta nghĩ gì."

Lý do này Trần Uyển Ngưng vẫn hiểu, nhưng cô ta lại không phải tới để nói lý lẽ.

Hai tay Trần Uyển Ngưng ôm lấy vòng eo giám đốc Tôn, làm nũng nói: "Cậu ta làm như vậy chính là để dân mạng cười nhạo em thôi, về phần em thì chẳng có vấn đề gì. Nhưng mà cậu ta có vẻ không hiểu thì phải? Em và cậu ta cùng chung một công ty, cậu ta không giữ thể diện cho em cũng chính là không giữ thể diện cho giám đốc Tôn ngài đấy."

Nhắc đến chuyện này, giám đốc Tôn không thể không nhíu mày, "Cậu ta chỉ có cái danh là người của công ty thôi, rất nhiều tài nguyên đều do bản thân tự mang đến, công ty cũng không có khả năng ép buộc cậu ta."

Ý của ông ta chính là, ông ta không có quyền ra lệnh cho Úy Tư Dương làm việc.

Giám đốc Tôn nói đến mức này, tuy rằng Trần Uyển Ngưng buồn bực nhưng cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, cô ta buông lỏng tay ra ngồi bên mép ghế sô pha, giọng bắt đầu nức nở.

Giám đốc Tôn thấy thế thì đau lòng không thôi, lập tức dỗ dành, "Cục cưng đừng khóc mà, như thế này đi, đăng chuyện hậu trường lên Weibo trước, khiến những kẻ bôi đen em câm miệng. Sau đó sắp xếp để em hợp tác với Úy Tư Dương rồi bố trí thêm thủy quân, bảo đảm chuyện này sẽ qua."- bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Giám đốc Tôn dỗ dành một lúc, Trần Uyển Ngưng mới miễn cưỡng lau nước mắt đồng ý.

Nhưng mà nhìn khuôn mặt mê đắm của người đàn ông gần trong gang tấc, Trần Uyển Ngưng lại cảm thấy trong lòng buồn nôn, da gà nổi dựng lên.

Thế nhưng vì tài nguyên, vì địa vị ở giới giải trí, cô ta buộc phải chịu đựng.

Rõ ràng dùng thủ đoạn giống nhau, đối tượng Lâm Thiều leo lên lại là Phó Triều Dịch trẻ tuổi đẹp trai, sự khác biệt này thật sự quá lớn.

Nghĩ đến đây, Trần Uyển Ngưng cảm thấy ghen ghét cực kì, độ chán ghét Lâm Thiều lại tăng lên một bậc.

Hiệu suất công ty giải trí FS rất nhanh, Lâm Thiều ngủ một giấc tỉnh dậy, hậu trường buổi quay chụp hôm qua hoàn toàn được đăng lên Weibo.

Lâm Thiều buồn ngủ mắt còn mông lung click mở video, tổng cộng năm phút, hình ảnh là Trần Uyển Ngưng và Úy Tư Dương đang nói chuyện.

Hậu kỳ chèn phụ đề giải thích, đại khái là nói khi trong cả quá trình quay chụp Úy Tư Dương và Trần Uyển Ngưng chỉ nói chuyện với nhau, hoàn toàn làm lơ cô, cô là người không được chào đón.

Chuyện chỉ như vậy, từ đêm qua xé cho tới hôm nay, cư dân mạng đúng là rảnh đến hoảng.

Lâm Thiều ngáp một cái, thoáng nhìn qua bình luận, ngay sau đó lại sững sờ.

Tất cả bình luận cô xem đều không thể hiểu nổi.

[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha tôi không quan tâm một xíu nào về tương tác giữa Úy Tư Dương và Trần Uyển Ngưng, tôi chỉ muốn hỏi Lâm Thiều rốt cuộc cô đang làm gì vậy!]

[Lâm Thiều: Hai người cứ trò chuyện của hai người đi, đừng ảnh hưởng đến bà đây gặm đùi gà]

[Năm phút gặm xong ba cái đùi gà? Lâm Thiều cô đúng là dũng mãnh ha ha ha ha ha ha ha ha ha]

Lâm Thiều: "?"

Đúng là cô ăn ba cái đùi gà, nhưng vì sao cư dân mạng biết?

Lâm Thiều chật vật bò dậy từ trên giường, xoa mạnh đôi mắt click mở video xem lại lần nữa, lúc này cô xem vô cùng nghiêm túc, cuối cùng cũng thấy bản thân ở dưới góc phải màn hình.

Trong góc không ai để ý, một bóng người gầy yếu, mặt đầy hạnh phúc ngấu nghiến gặm xong ba cái đùi gà.

Lâm Thiều lặng im, vai hề lại chính là cô.

Nhưng rất nhanh có người đào ra cái đùi gà giống Lâm Thiều ăn, hơn nữa còn bắt đầu điên cuồng đề cử.

[Cái Lâm Thiều ăn chính là đùi gà Nhà Ông Đàm! Đặc biệt ngon! Ngon cực cực cực!]

[Tôi dùng mái tóc đảm bảo! Cái đùi gà này thật sự ngon! Không phải quảng cáo!]

[Đặt đùi gà giống nữ minh tinh, bốn bỏ năm lên tôi cũng là nữ minh tinh]

[Kinh ngạc! Lúc tôi lướt Weibo đang ở nhà gặm đùi gà này, đây là lần tôi gần mình tinh nhất]

# Lâm Thiều đùi gà # Cái đề mục kỳ quái này cũng lên hot search.

Cư dân mạng cùng nhau cười ha ha ha ha, cười rất vui vẻ.

[Trước đây sao tôi không phát hiện, Lâm Thiều còn là người có năng khiếu đóng hài kịch chứ ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha]

[Cười chết tôi, bộ dáng ăn ngấu nghiến này, tôi giống như thấy chính mình trên người Lâm Thiều vậy]

[Lâm Thiều ăn thật là ngon, hoài nghi đây là quảng cáo mềm (bushi) tôi đi chốt đơn luôn đây]

(*) Quảng cáo mềm 软广: đề cập đến việc cải thiện hình ảnh và mức độ phổ biến của sản phẩm bằng cách chèn các bài viết chủ quan trên các phương tiện quảng cáo hoặc bằng cách tài trợ cho các hoạt động xã hội, hoạt động từ thiện, v.v.

[Phía trên đừng đi, flagship store đùi gà đó hiện đã bán hết hàng]

Bán hết?

Lâm Thiều không thể tin mở giỏ hàng mình ra, tìm kiếm đùi gà mà cô yêu thích nhất, rõ ràng cho thấy tồn kho không đủ.

Cá khóc biển biết, cô đói ai biết.

Lâm Thiều rất khổ sở, so với việc cô không mua được đùi gà mình yêu thích nhất, chuyện xấu hổ như vào nhầm màn phỏng vấn Trần Uyển Ngưng và Úy Tư Dương chẳng tính là gì.

Sớm biết có ngày hôm nay, cô nhất định trữ trước năm thùng.

Đột nhiên Wechat hiện lên một tin nhắn, là anh Hứa gửi đến.

Chỉ có một câu vô cùng đơn giản, lại khiến đôi mắt Lâm Thiều sáng lên.

[Đùi gà Nhà Ông Đàm muốn ký hợp đồng để em làm người đại diện, em nghĩ thế nào?]

Còn có loại chuyện tốt này? Lâm Thiều lập tức trả lời, cô muốn nhận!

Chuyện này không phải đồng nghĩa với việc sau này cô có thể ăn đùi gà Nhà Ông Đàm thoải mái sao!!!

Anh Hứa lại có vẻ không đồng tình.

[Tuy rằng đây là nhãn hiệu lâu đời có mức độ nổi tiếng rộng rãi, nhưng em làm người đại diện loại đồ này lại có hơi mất giá, anh còn định từ chối]

Lâm Thiều bất mãn, trực tiếp gọi điện thoại qua, chất vấn anh Hứa, "Mất giá chỗ nào? Anh đi ra ngoài hỏi một chút, người biết đùi gà Nhà Ông Đàm chắc chắn còn nhiều hơn biết em! Bàn về độ quốc dân thì mỹ phẩm trước kia cũng không bằng nó! Hơn nữa cái mùi vị thịt ngon lành của đùi gà Nhà Ông Đàm, cắn một miếng đúng là bùng nổ hạnh phúc! Anh có tư cách gì xem thường nó?"

Anh Hứa: "....."

Dưới sự kiên trì của Lâm Thiều, quảng cáo này cuối cùng vẫn được ký kết.

So với chụp quảng cáo mỹ phẩm lần trước, đùi gà Nhà Ông Đàm có vẻ đơn giản hơn, chỉ bảo Lâm Thiều chụp hai ảnh quảng cáo.

Ngoài tiền quảng cáo, phía chính chủ Nhà Ông Đàm flagship store còn gửi cho cô năm thùng đùi gà, năm thùng cánh gà và năm thùng cổ vịt.

Lâm Thiều trang điểm xinh đẹp, mặc váy nhỏ xinh, trên tay cầm đùi gà Nhà Ông Đàm, đôi mắt cười cong cong, khóe miệng nhếch đến mang tai, vừa nhìn đã thấy biết là bắt nguồn từ tình cảm chân thành.

Chuyện Lâm Thiều quảng cáo đùi gà Nhà Ông Đàm cũng lên hot search, phản ứng bình luận cũng khá tốt.

[ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha Lâm Thiều thật sự đi quảng cáo sao!]

[Phải cảm ơn tôi! Hôm trước tôi mới đề nghị dịch vụ chăm sóc khách hàng! Hôm nay đã có thông báo chính thức!]

[ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha thật là không ngờ đến màn kết hợp thần kỳ này ha ha ha ha ha ha]

[Tôi cảm thấy quảng cáo này không thú vị, cảm giác nghìn bài như một khiến người ta không muốn mua, vẫn là hậu trường trước đó của Lâm Thiều có sức hấp dẫn ha ha ha ha ha ha ha ha]

Đương nhiên cũng có người cảm thấy cái này chỉ là lăng xê, châm chọc mỉa mai.

[Lăng xê rõ ràng như vậy, chắc chắn đã xác định quảng cáo từ trước, mượn cơ hội này thông báo chính thức]

[Từ lúc nào Lâm Thiều bắt đầu xây dựng hình tượng ăn nhiều vậy, nhiều người cổ hủ quá!]

[Cô nàng mạnh mẽ + kẻ tham ăn, Lâm Thiều đã rất nỗ lực thay đổi (đầu chó) cậu biết chị tụi tôi vì nổi tiếng đã nỗ lực thế nào không!]

[Mấy người marketing mau cút đi, có thể dừng mua hot search được không, phiền chết]

Có tiền, có đùi gà ăn miễn phí, những thứ khác Lâm Thiều không quan tâm chút nào, suy cho cùng nữ phụ ác độc làm gì cũng bị mắng là điều hết sức dễ hiểu.

Ở bên kia, Úy Tư Dương nằm ở nhà lướt Weibo cảm thấy thật hài hước

Đùi gà? Một người soi mói như Lâm Thiều sao lại quảng cáo thứ này.

Úy Tư Dương không hiểu, nhưng không ảnh hưởng đến việc cậu ta thấy buồn cười.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên.

Mẹ Lý giúp việc nấu cơm trong nhà bước đến, "Cậu chủ, bà chủ đi mua sắm đã về rồi, mua đồ hơi nhiều, muốn cậu xuống dọn cùng một chút."

"Biết rồi." Úy Tư Dương đặt điện thoại xuống, xỏ dép lê đi xuống lầu.

Mẹ Úy ngồi trên sô pha ở phòng khách, vươn tay vỗ vỗ bả vai, nói: "Mau ra sân sau lấy đi, đồ nặng lắm, không dọn xong thì đừng ăn cơm đó."

"Rõ." Úy Tư Dương nói xong đi tới sân sau, lẩm bẩm một câu, "Có thể nặng bao nhiêu chứ, xem mình như con nít ba tuổi? Còn dùng câu này làm mình sợ."

Nhưng chờ đến khi Úy Tư Dương đi tới sân sau, vẻ mặt khựng lại.

Ai có thể nói cho cậu ta, vì sao trước cửa nhà mình đậu một chiếc..... xe tải?

Không thể nào? Không thể nào? Không phải như cậu ta nghĩ chứ??? ( truyện đăng trên app TᎽT )

Cùng lúc Úy Tư Dương đang điên cuồng đấu tranh tâm lý với bản thân, cửa xe tài xế xe tải mở ra, một ông chú nhảy xuống.

Ông chú mặc quần áo lao động, cười tủm tỉm giải thích nói: "Chào cậu, mẹ cậu đặt toàn bộ hàng hiện có trong cửa hàng của chúng tôi. Cậu nhìn xem, thứ này dỡ xuống đặt ở đâu?"

Sau khi thùng xe chậm rãi mở, hiện ra một xe đầy thùng giấy.

Mà trên những thùng giấy đó đều viết năm chữ to chói lọi.

Đùi gà Nhà Ông Đàm.

Cả người Úy Tư Dương như hóa đá luôn tại chỗ. 

Bấy giờ mẹ Úy cũng nghỉ ngơi xong, cầm một tách trà nóng đi ra, nghi ngờ hỏi: "Tư Dương, sao còn đứng đó? Dọn đi."

Úy Tư Dương miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo, nhìn về phía mẹ, "Mẹ, con có thể hỏi một chút không, sao nhà ta phải mua nhiều đùi gà vậy chứ?"

"Bình thường con không lên mạng sao?" Trên mặt mẹ Úy lộ ra vẻ ghét bỏ, nói: "Hôm nay dì ba con quảng cao nhãn hàng này, con bé là một cô gái ngốc ở trong giới giải trí cố gắng cũng không dễ dàng, chúng ta là người nhà phải ủng hộ một chút?"

Úy Tư Dương: "....."

Bởi vì muốn ủng hộ sự nghiệp của Lâm Thiều, cho nên để cậu ta phải dọn một xe tải đùi gà?

Vì công việc của Lâm Thiều mà có thể không quan tâm đến tánh mạng của cậu ta sao? Cuối cùng ai mới là con ruột mẹ chứ!

Mẹ Úy thúc giục nói: "Con nhanh lên một chút đi, còn có hai chiếc xe tải ở phía sau nữa đó, sắp tới rồi."

Úy Tư Dương: "???"

Không phải một xe, là ba xe? Cứu mạng!!!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play