Tuyết rơi dày đặc vừa mới ngưng, đi ngang qua vườn hoa mận đỏ gầy đối lập với làn tuyết trắng, bốn góc trời đều yên tĩnh, lặng ngắt như tờ.
Diên Hòa Đế ngồi trên xe lăn, Lục Thành đẩy Thánh Thượng, cả hai không phân biệt thân phận chủ tớ, xe lăn cứ thế mà lưu dấu vết trên làn tuyết tinh khôi, thỉnh thoảng gặp phải một vài tiểu thái giám đang quét tuyết bên đường, thấy bậc Đế Vương đi cùng với Lục Thành liền vội vàng cung kính quỳ xuống hành lễ, không ai dám ngẩng đầu lên.
Dưới lệnh ban hạ của Diên Hòa Đế, bọn họ đi đến ngọ môn, đây là cửa chính để ra vào Tử Cấm Thành, nằm ở trung tâm nam bắc, cửa thành được mở ra, hai bên trái phải còn có cổng phụ, chỉ có lễ đại hôn của Hoàng Đế, ngày tế trời và cử hành kỳ thi mùa xuân thì mới mở ra, phía bắc có chín lối, cao đến mười trượng, mái ngói đôi màu vàng cùng những con vật xây trên hai bên sườn hiện lên rất rõ ràng, trông không khác gì phượng hoàng đang giương cánh nên cũng được gọi là “Ngũ Phụng Lâu”.
Diên Hoà Đế đứng lên, Lục Thành lắp bắp, ngạc nhiên: “Bệ hạ...”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT