Nông Phụ Mạnh Nhất: Nông Nghiệp Cũng Phải Bị Đảo Lộn

5


9 tháng

trướctiếp

"......"

"Ôi trời ơi, ngay cả ông trời còn không chịu được!"

 Mục Tộc trưởng và Mục trưởng thôn mặt còn đen hơn. Ông hít sâu một hơi rồi mới nói:

 "Mục Diệu Tây, ngươi là người đọc sách, sự tình này ngươi giải thích làm sao?"  Mục Diệu Tây vội vàng đứng lên: 

"Tộc trưởng, đây là hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm!"  

"Hiểu lầm, Mục Diệu Tây, ngươi dám thề là không xúi dục mẹ ngươi xin ta một cái ổ khóa vàng sao? Không phải mẹ ngươi đã lừa ta bán số của hồi môn ít ỏi mấy năm qua để cho nươi  đi học, mua bút, mực, giấy sao. Đọc sách thánh hiền cũng vô dụng? Tất cả đều vào bụng con chó hết rồi.” 

Vân Chước vặn lại, xé rách mặt Mục Diệu Tây.

 "Ngươi có dám thề, nếu những gì ta nói là sự thật, cả đời này ngươi sẽ không thể vượt qua kỳ thi tú tài, khi đi ra ngoài sẽ bị sát đánh, ăn, uống nước sẽ bị nghẹn chết, ngươi có dám không?" Vân Chước nói thêm những lời tàn nhẫn đâm vào tim hắn.

Mục Diệu Tây có dám không? Hắn không dám. Đặc biệt vào lúc này, bầu trời u ám mây mịt, không có sấm sét nhưng có tia chớp không ngừng. Hắn sợ rằng lời thề của mình sẽ trở thành sự thật.

"Ta dám, nếu những gì Vân thị ta nói hôm nay là giả, có bị sét đánh cũng không chết, nếu những gì ta nói là thật, Mục gia các ngươi mãi mãi không được sống yên bình, gia đình tan nát..."

"Vân thị!" Mục Vượng Tài tức giận hét lên.

"Ngươi phải hay không muốn Thời Nghi hưu ngươi!" Vân Chước chế nhạo.

Muốn dọa cô bằng cách hưu thê? Xem cô có sợ không?

"Ông thẹn quá hóa giận sao? Ông có thấy chột dạ không? Ông không dám để ta tiếp tục, bởi vì những gì ta nói đều là sự thật và ông sợ hãi!”

 Vân Chước giễu cợt, hùng hổ dọa người đến mức không sợ trời không sợ đất, khiến mọi người cảm thấy sợ hãi.

"Ông không phải nói những gì ta nói là giả sao, ta thề ta không sợ, các người sợ cái gì?" 

Mục Nguyên thị cũng rõ ràng, chuyện này hôm nay không thể tốt được. Tộc trưởng và trưởng thôn đều đứng nhìn. Chưa kể dân làng không ngại làm ầm ĩ. Mục Vượng Tài hít sâu một hơi

"Ngươi muốn cái gì?"

 "Trả lại những thứ các người đã lấy của ta, của hồi môn mà nhà mẹ đẻ ta đưa là mười một lượng bạc, hai chiếc trâm bằng bạc và một chiếc vòng tay bạc!"

 "Ta muốn mang con gái ta đi và hòa ly với Mục Thời Nghi!"

Hòa ly? Dựa vào đâu muốn hòa ly? Suy nghĩ thật đẹp.

Cô muốn hòa ly, hòa ly với Mục Thời Nghi tên khốn nạn này, ta không bao giờ gặp lại gia đình hắn nữa.

"Bạc, trâm bạc, vòng tay bạc có thể đưa cho ngươi, hòa ly thì đừng nghĩ tới!"

Mục Vượng Tài có dám đồng ý hòa ly với Vân Chước không? Hắn không dám!

Vân Chước muốn mang theo đứa bé kia đi, hắn có dám cản lại không? Hắn không dám!

Mục Thời Nghi là một con sói con, mỗi bức thư đều nhấn mạnh rằng họ phải chăm sóc Vân Chước và con của hắn, bọn họ dám trong sinh hoạt ức hiếp, đánh đập, nhưng chắc chắn không dám giết hoặc thực sự bán người.

"Được rồi, tổng cộng hai mươi lượng bạc, cầm lấy!"

 Vân Chước có do dự không? Cô ấy sẽ không do dự.

Vì không thể rời đi nên trước tiên cô cầm bạc trong tay, ra đường mua một ít đồ ăn ngon, sau đó trở về nhà bố mẹ đẻ.

 Trong trí nhớ của cô, mặc dù gia đình mẹ cô ấy là thợ săn, nhưng cô ấy không phải là con ruột của nhà họ, nhưng gia đình này đối xử với cô ấy rất tốt, dù sao khi cô kết hôn có thể mua của hồi môn cho cô, còn cho cô ít tiền.

Cô lấy tiền này về và nhờ bọn họ giúp mua nhà để ở. Với khả năng của mình, cô sẽ không phải lo không có một cuộc sống tốt.

Vân Chước đột nhiên nói:

 "Các vị hương thân, Vân thị ta sẽ không tìm cái chết, huống chi là đột ngột bỏ nhà đi, nếu ngày nào đó Mục gia nói ta bỏ trốn hoặc bị bệnh, xin hãy giúp ta đến nha môn để báo quan, chỉ cần nói rằng nhà họ Mục đã giết ta vì tiền, ta có là ma cũng vô cùng cảm kích!" Đây đúng là một điều thú vị để nói.

Nói rõ ràng cho người khác biết rằng cô sẽ không tìm chết, nếu có chuyện gì xảy ra, nhà họ Mục sẽ là thủ phạm.

Bầu trời bắt đầu mưa, đầu tiên là mưa phùn, sau đó là mưa xối xả, ập đến nhanh chóng và khẩn trương. Mục Vượng Tài mời trưởng thôn và tộc trưởng đi vào để tránh mưa, nhân tiện chứng kiến rằng họ đã đưa bạc cho Vân Chước.

 Một số người cũng đi theo, một số đi đến nhà bên cạnh, và một số chạy về trong mưa để thu thập đồ đạc phơi khô.

Trở lại nhà chính, Mục Vượng Tài bảo Mục Diệu Tây lấy bạc. Khi Mục Diệu Tây đi ngang qua Vân Chước, hắn nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng. Vân Chước hơi hơi nhướng mày nhìn lại Mục Diệu Tây không chút sợ hãi.

Chỉ là chọc giận Mục Diệu Tây, hắn dám làm gì cô, cô nhất định sẽ xé nát vài miếng thịt của hắn để hắn kết thúc cuộc đời này. Mục Diệu Tây cũng hiểu tính toán của Vân Chước.

Chuyện ngày hôm nay nhất định phải giải quyết, nếu có người bị giết danh tiếng của hắn sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.

 Hắn nghiến răng đi vào nhà lấy tiền. Hai mươi lượng bạc, một cái túi nhỏ. Vân Chước nhận lấy, nói:

 "Tộc trưởng, trưởng thôn, ta muốn dọn ra ngoài, nhưng lại sợ mình bị giết đột ngột, ta càng sợ bị đánh bất tỉnh mà bị bán đi!"

 Tộc trưởng Mục cau mày, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: 

"Vân thị đừng lo lắng, nếu ngươi thật sự không ra ngoài hai ba ngày, ta tộc trưởng sẽ lập tức đến nha Môn báo cáo!"

 


Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play

trướctiếp