Khúc Mịch và Thương Dĩ Nhu đưa bọn trẻ về, trong nhà đã có rất nhiều người chờ sẵn. Ông nội Khúc nóng lòng gặp chắt trai, một giây cũng không chờ được. Hai đứa trẻ đã lớn hơn ngày mới chào đời một chút, nhất là anh trai, khuôn mặt thằng bé tròn trịa hồng hào, đôi mắt đen láy, hàng lông mi thì dài rậm.
"Trời ạ, chắt trưởng của ông đáng yêu quá!" Từ lúc chú ba ly hôn đổi nghề, đây là lần đầu tiên ông nội Khúc cười vui đến vậy, "Xem nó lúc cười kìa, vừa nhìn là biết người nhà họ Khúc."
Ông sui gia và ông đấu đá nhau gần hết đời người, lần đầu không tranh cãi với ông.
Chơi đùa với anh trai xong, mọi người sang nhìn em gái, lời khen đến bên miệng đều nghẹn lại.
"Giọng của đứa nhỏ này to thật!" Thấy cô bé khóc khàn cả tiếng, ông nội Khúc nói, "Rất có dáng oai hùng của nhà họ Khúc, nếu là con trai sau này chắc chắn sẽ rất xông pha."
"Con gái mười tám tuổi sẽ thay đổi, lớn rồi có lẽ sẽ xinh hơn."
"Xinh hay không không quan trọng, con gái phải mạnh mẽ vào để không bị bắt nạt."
Nghe mọi người đánh giá như vậy, cô bé lại càng khóc lớn. Khúc Mịch vội bế em gái lên, cô bé lập tức ngừng khóc, lúc này mọi người mới khen.
"Con bé này thông minh ghê, mới có mấy ngày đã nhận ra bố mình."
"Ừ, thông minh thật."
Mọi người mồm năm miệng mười tiếp lời, ông nội Khúc có nhìn thế nào cũng không đủ, muốn bế một đứa. Cả cuộc đời ông từ con trai đến cháu trai, ông chưa từng bế ai.
Bảo mẫu là chị Nguyệt thấy ông cụ thích chắt trai hơn nên vội bế anh trai tới. Ông cụ ngồi xuống, cẩn thận bế đứa bé. Anh trai nằm trong lòng ông cố của mình vô cùng ngoan, hai mắt luôn hướng về ông, còn chu miệng.
Thấy vậy, trái tim mọi người đều muốn tan chảy.
"Trời ơi, mau nhìn đi, thằng bé đáng yêu chưa kìa!"
"Chưa đặt tên đúng không?" Ông Khúc ngẩng đầu hỏi.
Bố Khúc cười trả lời: "Chờ bố đặt đấy ạ."
Câu này đúng mong muốn của ông cụ, ông suy nghĩ một lát: "Tên trai phải có chữ sơn, thế thì đặt là Khúc Đại (岱), nghĩa là Thái Sơn. Đàn ông mà phải tựa như núi. Còn con gái đặt là Khúc Chỉ, chỉ là hoa thơm nhưng có thể làm thuốc, con gái thì nên nội ngoại đều giỏi, như vậy gia đình mới hạnh phúc."
"Không ngờ tên quê mùa như ông lại đặt tên nghe văn chương thế đấy." Ông sui hài lòng cười, trêu đùa anh trai, "Đại Đại, Tiểu Đại Đại, cháu có thích tên của mình không?"
"Thằng bé mới nhỏ từng này thì biết cái gì?" Bà sui vừa dứt lời thì Tiểu Đại Đại bỗng nhíu mày, trông rất giống Khúc Mịch.
Mọi người đều tấm tắc bảo lạ, thằng bé mới chào đời mấy ngày, sao lại có biểu cảm đa dạng vậy chứ? Hơn nữa biểu cảm nào cũng hợp hoàn cảnh, dù chỉ là hành động vô thức nhưng mọi người vẫn vô cùng kinh ngạc.
"Oa oa!" Tiểu Chỉ Chỉ nằm trong lòng Khúc Mịch lại gào lên, ông Khúc bảo Khúc Mịch bế cô bé qua.
Chị Nguyệt bế Đại Đại đi, Khúc Mịch giao Tiểu Chỉ Chỉ cho ông nội Khúc, nhưng vừa mới đặt vào lòng ông cụ thì ngoài khăn bỗng ướt, có chất lòng chảy từ tay ông xuống.
"Trời ạ, tè rồi." Chị Nguyệt vội bế bé đi thay tã.
"Bố mau đi rửa tay đi. " Mẹ Khúc xấu hổ.
"Không sao." Hôm nay tâm trạng ông Khúc cực kỳ tốt, "Nước tiểu trẻ con chữa bệnh trừ tà."
Ông Khúc biết cháu dâu mới sinh, cần nghỉ ngơi. Mọi người ngồi chơi nửa tiếng rồi tất cả ra về, mẹ Khúc có cố giữ thế nào, họ cũng không ở lại ăn bữa cơm.
Chỉ Chỉ rất thích bám người lớn, một mình chị Nguyệt đương nhiên lo không xuể. Khúc Mịch lại lo Thương Dĩ Nhu quá mệt nên xin nghỉ thêm một tháng, dành trọn thời gian chăm sóc hai đứa bé và một sản phụ.
Mẹ Khúc phụ trách bữa ăn cho cả gia đình. Vì Thương Dĩ Nhu nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ, cộng thêm ăn uống khoa học hợp lý, thế nên cô về dáng rất nhanh. Chưa đến nửa tháng, cô đã thon thả trở lại, thậm chí so với trước khi mang thai eo thon gọn hơn, mông đầy đặn hơn.
Thươmg Dĩ Nhu muốn ở nhiều bên con nên buổi tối nhất quyết ngủ với hai đứa bé. Cô sợ ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của Khúc Mịch nên muốn anh chuyển sang phòng khác, nhưng Khúc Mịch nhất quyết không đồng ý.
Khúc Mịch bây giờ rất giỏi, trừ việc cho con bú ra, thay tã, tắm rửa cho con, dỗ con ngủ, việc nào anh cũng làm được. Sau một tháng chị Nguyệt đi, anh liền thay thế trở thành bảo mẫu.
Qua bốn mươi hai ngày, cuối cùng Thương Dĩ Nhu có thể ra ngoài. Cô và hai con đến bệnh viện kiểm tra, hai đứa trẻ phát triển bình thường, tử cung của cô cũng hồi phục cực kỳ tốt. Thương Dĩ Nhu đã có kinh nguyệt lại, đồng nghĩa với việc cô có thể tiếp tục mang thai.
Nhưng Thương Dĩ Nhu không muốn có thêm đứa nữa nhanh như vậy, hai bảo bối còn trong giai đoạn bú sữa, cô thật sự không có nhiều sức dư thừa.
Vì cô đã xin nghỉ trước khi sinh nên sau khi ra cữ phải đi làm lại ngay, tuy không có ai hối thúc nhưng cô vẫn vô cùng tự giác, ngay hôm sau đã đi làm lại.
Đột nhiên rời xa hai bảo bối, Thương Dĩ Nhu vừa lo lắng vừa nhớ nhung, may mà một tiếng giữa buổi sáng và buổi chiều cô cô có tranh thủ đi đưa sữa. Mẹ Khúc bảo cô hút sữa ra, sau đó cho vào tủ lạnh, đến lúc cần lấy ra hâm nóng cho hai đứa bé uống. Thương Dĩ Nhu sao có thể đồng ý, cô thà vất vả một chút cũng không để con mình chịu thiệt.
Cũng may gần đây Nam Giang bình yên, không xảy ra án mạng nào, trong khoa gần như không có việc. Cuộc sống của Thương Dĩ Nhu vừa hạnh phúc vừa bận rộn, cô cực kỳ tận hưởng thời gian lúc này, mỗi ngày mở mắt nhìn thấy hai con là cảm thấy tràn ngập sức sống.
Bất kể gia đình nào sau khi có con đều sẽ thay đổi. Thương Dĩ Nhu hoàn toàn thay đổi cách nhìn về Khúc Mịch, một người không hề bình dân nhưng lại có thể vì con mà buông bỏ hình tượng. Thấy anh nhanh nhẹn thay tã cho con, ngồi xổm trong nhà vệ sinh dọn dẹp chất tiểu tiện, Thương Dĩ Nhu lại có cảm giác mình là người hạnh phúc nhất thế gian.