Chu Ký đi theo Ngô Cương nhưng thật ra trong lòng hai người đều biết họ đang đi đến sân vận động.
Với hai người sân vận động có ý nghĩa riêng, đây là nơi họ đã hôn nhau lần đầu tiên nên tối nay đến nay cũng giống như dự báo sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Vì vậy hai người họ không nói lời nào, cứ yên lặng đi như vậy.
Tới chỗ rẽ Ngô Cương mới đánh tan sự im lặng: "Chúng ta đang thăm lại nơi cũ, để tôi xem xem, Lưu Hiểu Hiểu và Đổng Tiêu có đi theo không?" Nói xong còn cố ý quay về phía sau, Chu Ký cũng quay đầu nhìn lại.
"Yên tâm, bọn họ biết tối nay chúng ta không cần đèn." Ngô Cương cười nói.
Âm mưu của Ngô Cương đã thực hiện được, anh nở một nụ cười.
Tự nhiên Chu Ký cũng đã hiểu được lý do vì sao Ngô Cương lại cười vui vẻ đến vậy.
Phía trước chính là cây ngô đồng cao lớn, lá trên cành rụng hết chỉ còn cành cây chằng chịt. Bởi vì không có lá che chắn nên ánh nắng xuyên qua cành cây in xuống mặt đất, đan xen ngang dọc trên mặt đất giống như được phủ kín sắc vàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play