"Cái này tôi ăn rồi." Mặt Chu Ký đỏ lên.
Ngô Cương đang nhai ốc quế nên miệng phồng lên, anh dùng sức nuốt xuống, không nhìn Chu Ký mà khóe miệng nhếch lên một đường cong đẹp mắt: "Có sao đâu, nước miếng còn ăn qua rồi cơ mà."
Anh?
Sao anh lại nói chuyện như một tên đầu đường xó chợ vậy.
Lời này trực tiếp dẫm cho bầu không khí trở nên cực kì mờ ám. Ngô Cương lại cầm lấy cốc trà mật ong của Chu Ký uống một hụm: "Tôi hơi nghẹn."
Vì cái cốc này Chu Ký đã uống nên dùng lý do này có hơi không hợp lý.
"Tôi không cướp đồ ăn với cậu đâu, cứ ăn từ từ thôi." Chu Ký cười.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT