Thật ra lúc này đây tâm trạng của Ngô Cương vẫn còn rất phức tạp, những dư âm của buổi lễ vẫn chưa tiêu tan, hơn nữa anh vẫn cảm thấy có chút mất mát khi vừa tạm biệt với Chu Ký, lúc này lại thấy Đổng Tiêu đang đợi mình cho nên trái tim của anh nhất thời cảm động, nhưng chỉ một lát sau cảm giác đó cũng tiêu tan đi hết.
Ý thức được bản thân mình hơi nhiều chuyện Ngô Cương bèn kéo lấy Đổng Tiêu, cũng chẳng đợi cho cậu ta có phản ứng lại mà dùng sức ôm chặt lấy cậu, kéo cậu lại gần khuôn mặt của mình, anh ghé vào tai cậu nói: “Cảm ơn cậu nhé.”
Sắc tối vẫn còn mông lung, tình cảnh hiện tại của hai người có chút ám muội.
“Xem ra lúc nãy hai người không ôm, cũng có hôn chúc mừng năm mới rồi, có phải cậu coi tôi là thế thân không?”  Đổng Tiêu xấu hổ đẩy anh ra.
“Muốn làm thế thân của tôi ư? Vậy thì đến đây để cho tớ hôn một cái.” bàn tay ôm lấy Ngô Cương không có ý định thả lỏng ra, anh tiến gần hơn một bước rồi trực tiếp thôi hơi ấm lên mặt của Đổng Tiêu.
“Cậu quá kích động rồi đó, nhanh về KTX đi không mọi người lại nghi ngờ đó.” Đổng Tiêu quay đầu sang chỗ khác.
Ngô Cương cười vui vẻ rồi kéo tay Đổng Tiêu nhanh chóng chạy về KTX.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play