Trương Hoằng bắt đầu hát dẫn: “Lúc tớ vẫn còn là một đứa trẻ ở trước cửa nhà có rất nhiều cây hoa nhài, nó tỏa hương thơm thoang thoảng khắp nơi. Lúc tớ dần trường thành những bông hoa nhài trước cửa đó cũng dần khô héo và không ra mầm non nữa.”
Tiếng hát của Trương Hoằng cũng giống như con người cô vậy, ngọt ngào và tươi mới.
Sau đó cả chín người bắt đầu hát: “Tâm trạng nào, tuổi nào, vui vẻ nào, khóc nào. Mùa mưa năm 17 tuổi chúng ta cùng chung một ước mơ...”
Bài hát đầu tiên “Mùa mưa năm 17 tuổi.” có đơn ca, có tốp ca, cách hát của bọn họ hoàn toàn khác với bài hát gốc do đó nhận được sự hoan nghênh nhiệt liệt từ tất cả các bạn.
Ngô Cương nhìn về phía trung tâm sân khấu thấy Trương Hoằng đang nhìn mình, đột nhiên nhớ đến bản thân mình vẫn chưa hồi âm thư của cô, Ngô Cương lập tức tránh ánh mắt của cô rồi cố gắng để tập trung tinh thần.
Soái ca à bây giờ mà vẫn còn nghĩ đến mấy chuyện này tôi phục câu luôn đó.
Lần này là do Chu Ký chủ trì: “Cảm ơn các bạn lớp 10-3 đã đem đến cho chúng tớ một ca khúc “Mùa mưa năm 17 tuổi”với một phong cách hoàn toàn khác biệt. Có lẽ năm 2006 này có rất nhiều các bạn học sinh lớp 10 sẽ đón sinh nhật tuổi 17. Sau đây chúng tớ xin mời giáo viên dạy môn chính trị của lớp 10-3 là thầy Hoa sẽ đem đến cho chúng ta bài hát “Không có gì cả”.Thầy Hoa à tất cả các bạn học đều rất mong chờ xem cô sẽ biểu diễn ca khúc rock cổ này như thế nào đó.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play