Ngô Cương cảm thấy có chút kỳ quái, quay mặt nhìn thầy Úc, phát hiện lúc này Đổng Tiêu đang cúi đầu nhìn thứ gì đó, thầy Úc đi tới trước bàn học mà cậu ta còn chưa biết. Ngô Cương ho khan một tiếng, có hơi quá, nhưng cũng để nhắc nhở Đổng Tiêu.
Đổng Tiêu ngẩng đầu nhìn, thầy Úc ở ngay trước mắt, mặt đều đỏ lên, trực tiếp đưa đồ trong tay cho thầy Úc, còn lấy một bức thư ở trong bàn học ra, cũng đưa cho thầy Úc.
Thì ra Đổng Tiêu đang đọc một bức thư. Ngô Cương nhìn cậu ta một chút, mặt Đổng Tiêu không chút thay đổi, nghiêm túc nhìn phía trước. Thầy Úc kẹp bức thư vào sách và tiếp tục giảng dạy. Đổng Tiêu cũng giống như không có việc gì. Ngô Cương cũng không tiện hỏi.
Giữa trưa, Đổng Tiêu bị thầy Úc gọi đi. Ngô Cương cùng mấy người trong ký túc xá cùng nhau đến căng tin ăn cơm. Vừa ra khỏi lớp học, liền nhìn về phía lớp một, Chu Ký đang từ trong phòng học đi ra. Tầm mắt hai người lướt qua mọi người, gặp nhau, hiểu ý liền cười.
Ngô Cương có chút kinh ngạc, trong lúc lên lớp, mình thật sự không nghĩ tới Chu Ký. Vì thế làm bộ trấn định, giống như thường ngày, cũng không chào hỏi, mình cùng một đám bạn học ở phía trước Chu Ký đi xuống cầu thang.
Bởi vì ở căng tin không nhìn thấy Đổng Tiêu, Ngô Cương sau khi đến ký túc xá, còn đi đến phòng 302 nhìn một chút, cũng không thấy, không biết cậu ta có chuyện gì hay không. Vì vậy, sau khi ngủ trưa đã đi đến lớp học sớm hơn một chút.
Lúc lên cầu thang, theo thói quen nhìn lớp một, Chu Ký cư nhiên đã ở trong lớp học, cúi đầu, hẳn là đang viết cái gì đó. Ngô Cương cũng là buổi chiều đầu tiên đến lớp sớm như vậy, nghĩ thầm, cô chăm chỉ như vậy, chính mình cũng phải cố gắng một chút.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT