Ngô Cương nhìn Chu Ký một cái, thấy mặt của cô vẫn rất đỏ liền biết Chu Ký vẫn đang xấu hổ, nên không đợi Đổng Tiêu trả lời, nói thẳng: “Muốn cướp sắc ai thì cậu tự đi mà cướp, chúng tôi về trước đây.”
Hai chữ “chúng tôi” Ngô Cương nói rất tự nhiên, lại khiến cho ba người kia suy nghĩ ra những thứ khác nhau.
Suy nghĩ của Chu Ký là, Chu Cương nói như vậy xem như đã trực tiếp nói ra quan hệ giữa anh và cô, nhưng mà nghĩ vừa rồi mình và Ngô Cương nắm tay đã bị Lưu Hiểu Hiểu và Đổng Tiêu nhìn thấy, cảm thấy hơi xấu hổ cũng như có lỗi, cảm thấy đi về cũng tốt.
Lưu Hiểu Hiểu thì nghĩ, vừa mới nhìn thấy hai người họ kéo tay nhau từ chỗ ngã rẽ đi ra, bây giờ Ngô Cương nói chúng tôi thì khẳng định không bao gồm mình, cho nên đang do dự không biết nên tự về một mình hay là đi chung với Chu Ký đây.
Đổng Tiêu còn nghĩ nhiều hơn, lúc vừa mới nhìn thấy hai người nắm tay, cộng thêm ánh mắt né tranh của Ngô Cương, bản thân lúc đó chưa xác định được rõ ràng tình huống, nhưng bây giờ Ngô Cương bây nói chúng tôi cùng nhau trở về, quá rõ ràng là gạt cậu ta ra ngoài. Ngô Cương đó giờ luôn chu đáo nghĩ cho người khác, có thể nói ra như vậy tức là giữa hai người đó là nhất định có chuyện gì đó.
Trong lòng cậu ta thậm chí còn đau hơn lúc trước.
Bản thân đối với Chu Ký đã không còn bất kỳ tâm tư gì nữa, ngược lại là Ngô Cương luôn cùng cậu ta như hình với bóng vui đùa cười mắng trước kia, từ giờ về sau sẽ không còn nữa, hơn nữa, chỉ cần mỗi lần có sự xuất hiện của Chu Ký thì mọi sự chú ý của Ngô Cương đều đặt trên người cô, người trước mặt đó giờ luôn miệng xưng anh em với cậu ta bây giờ ngày càng xa cách hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT