Nói xong liền lao về phía trước, Đổng Tiêu lập tức đuổi theo, hai người rất nhanh đã chạy đến dưới chân núi, cả hai đều thở hổn hển, bèn đứng ở đó đợi Chu ký và Lưu Hiểu Hiểu đến.
Đổng Tiêu vỗ vào bả vai của Ngô Cương nói, dường như trong lời nói có chút tình ý sâu xa: “Áp lực lớn lắm phải không? Thành Tích của Chu Ký tốt như vậy, lần này lại đứng đầu lớp, cậu đừng để rơi lại phía sau quá nhiều, không thì sau này sẽ không thi đậu vào cùng một trường đại học. Tuy nhiên bố vợ có tiền, là việc tốt, cậu hãy lấy bố vợ làm tiêu chuẩn mà nỗ lực vượt qua.”
Trong lòng ngô Cương quả thật có áp lực, nghe Đổng Tiêu nói dông dài, anh như có điều suy nghĩ và không trả lời.
Đổng Tiêu lại nói thì thầm vào tai của Ngô Cương: “Hoặc là ngồi không hưởng lộc.”
Ngô Cương nghe được Chu Ký lại đứng đầu lớp, vẫn rất vui vẻ liền nhìn về phía Chu Ký đang đi tới, hôm nay thật đúng là không có cơ hội hỏi mọi người về kết quả thi cử.
Thế là anh cười và nói với Đổng Tiêu: “Không nghĩ nhiều như vậy, hãy nhìn vào những gì trước mắt mình trước đi.”
Vậy thì đúng rồi. cậu lớn rồi nên tập trung vào việc học trước đã.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT