Mộc Hạ khoá cửa nhà cẩn thận, sau đó đi bộ chậm rãi trên lề đường. Vừa đi cậu vừa ngâm nga các giai điệu của phần thi sắp tới. Không khí buổi tối ở khu biệt thự này thật yên bình, nghe đâu khi cậu rời đi trước đó. Cả nhà đã bắt đầu chi tiền để tạo ra một góc biển nhân tạo. Giờ đây quanh khu nhà cậu không chỉ có vườn hoa đẹp như tiên cảnh mà còn có biển xanh ngát, trong veo. Mộc Hạ quyết định đi dọc theo bờ cát, bên này hắn mới xong việc liền gọi cho cậu. Nhưng gọi mãi chẳng thấy ai bắt máy, hắn chợt sốt ruột, biểu cảm lo lắng thái quá bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt. Lúc này điện thoại của Mộc Hạ còn để ở nhà sạc pin nên cậu ra ngoài đi dạo không cầm theo bất kỳ đồ dùng nào, hắn gọi cháy máy nhưng không thấy ai nghe. Vì vậy liền cuốn cuồng ba chân bốn cẳng chạy khỏi công ty mà đi tìm cậu. Trước hết hắn ngồi trên xe, vừa lái xe vừa trấn tĩnh bản thân rằng người hắn thương vẫn ổn. Bên còn lại liền dò tìm định vị của cậu, khi thấy định vị hiện lên chập chờn gần khu biệt thự thì hắn mới đỡ suy nghĩ nhiều điều tiêu cực. Nhưng sau cũng vẫn không tự trấn an nổi bản thân. Hàn Phong đạp ga nhanh hơn, chưa đầy nửa tiếng đã tới trước cổng nhà cậu. Thấy đèn trong nhà vẫn còn sáng chưng, hắn biết Mộc Hạ chưa ngủ. Hắn tìm xung quanh các khóm hoa xinh đẹp đầy gai, vì vội nên tay hắn bị gai đâm chảy máu. Khi tìm thấy chìa khóa hắn liền nhanh chóng làm việc cần làm, khi cửa mở ra hắn không nghĩ gì nữa mà lao vào điên cuồng tìm kiếm cậu khắp nhà nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu. Nỗi sợ ngày ấy lại hiện rõ trước mắt, hắn rối đến mức bật khóc vì bất lực. Nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại được bình tĩnh, hắn đấm vào mặt mình một phát thật đau để bản thân ổn định lại tâm lý. Hắn lại vắt chân lên cổ chạy đi tìm cậu ở phía bên ngoài nhà, lúc này Mộc Hạ còn chưa biết gì mà vẫn ung dung ngồi ngắm biển. Cậu bước từng bước xuống làn nước mát, ánh trăng chiếu sáng treo ở trên cao. Mộc Hạ mải mê ngắm nhìn, lúc này gió nổi lên khiến tóc cậu tay tứ tung. Mộc Hạ vươn tay vén lại mái tóc rối ra phía sau vành tai, lúc này ở phía sau có tiếng gọi cậu. Cậu theo thói quen quanh người lại, nhưng chưa kịp định hình thì một lực đạo lớn đã đem cậu ôm trọn vào trong lòng. " Sao em không bắt máy, em có biết tôi đã sợ hãi biết chừng nào không?"
"Hàn Phong "