“Em có biết vì sao tôi lại đưa em đến công ty không."
Hoắc Đa Thần vẫn giữ khoảng cách với Ninh Vũ trong thang máy, một tay đút vào
túi quần rồi hướng mắt nhìn chăm chú vào đôi mắt đang được phản chiếu qua vách
thang máy của Ninh Vũ.
Ninh Vũ lắc đầu.
“Để chính thức tuyên bố thân phận Hoắc phu nhân của
em." Trên mặt Hoắc Đa Thần không có chút cảm xúc nói: “Đứng thẳng người
lên."
Ninh Vũ lập tức đứng thẳng lưng khiến Hoắc Đa Thần rất hài
lòng với sự nghe lời của cậu và nói: "Vào những lúc cần thiết thì tôi sẽ
cần em cùng tôi tham gia các sự kiện liên quan đến việc kinh doanh vậy nên em
phải chú ý đến tác phong của mình."
Thang máy dừng lại ở tầng 36, Hoắc Đa Thần sải chân đi ra
ngoài. Bên ngoài lập tức có một thiếu nữ đứng chờ sẵn cất tiếng chào Hoắc Đa
Thần: “Chào buổi sáng tổng giám đốc.”
Toàn bộ tầng ba mươi sáu chỉ có phòng thư ký và tổng giám
đốc nên nhìn rất trống trải. Ninh Vũ nhìn quanh một lượt rồi đi theo Hoắc Đa
Thần vào phòng làm việc. Phòng làm việc của tổng giám đốc rất sang trọng với
tông màu lạnh đen trắng. Toàn bộ bức tường bên ngoài được làm bằng kính trong
suốt từ trần đến sàn và còn có một chiếc bàn lớn và một chiếc ghế sofa bọc da
màu đen trong khu vực nghỉ ngơi.
“Em muốn uống gì." Hoắc Đa Thần hất cằm về phía khu
nghỉ ngơi rồi ra hiệu với cậu: “Em đi đến bên đó ngồi đi.”
“Tôi không muốn uống cho lắm." Ninh Vũ đi tới sô pha
rồi ngồi xuống.
Hoắc Đa Thần cũng không để ý đến cậu nữa mà tập trung làm
việc của mình.
Lúc bận rộn trông Hoắc Đa Thần không hề giống một người
bệnh. Ninh Vũ cố gắng che giấu sự hiện diện của mình hết mức có thể nhưng vẫn
có rất nhiều người khi bước vào phòng đã hướng mắt nhìn về phía cậu. Ninh Vũ
chỉ có thể giả vờ như mình không tồn tại. Mười giờ tối Hoắc Đa Thần phải bận
họp nên Ninh Vũ mới có thể thả lỏng người rồi thả mình lên sô pha mềm mại sau
đó mở điện thoại lên đọc sách.
Mười hai giờ rưỡi Hoắc Đa Thần mới trở lại văn phòng trong lúc
Ninh Vũ đang bưng ly nước trên bàn định uống. Bỗng nhiên Hoắc Đa Thần giơ tay
ném một xấp tài liệu lên bàn rồi tức
giận nói: "Làm cho Liễu Hạo biến đi."
Ninh Vũ lại đặt nước trở lại. Cậu không chỉ thấy có Hoắc Đa
Thần đi vào mà còn có hai người đàn ông trung niên đang run rẩy đi theo phía
sau.
Sắc mặt Hoắc Đa Thần âm trầm ngồi xuống ghế tổng giám đốc
sau đó nhìn chằm chằm phía trước một lát rồi nói: "Xử lý hết đám người
Liễu gia đó đi."
"Nhưng còn bà Hoắc thì sao?"
“Còn cần phải giải thích sao?” Hoắc Đa Thần lạnh lùng nhướng
mày: “Tôi vẫn còn sống vậy nên vẫn là người đứng đầu tập đoàn Hoắc Thị.”
Hai người đó nhanh chóng rời đi.
Cửa phòng làm việc đóng lại nên Ninh Vũ lại nhìn đi chỗ
khác. Hoắc Đa Thần nói: "Em đi rót cho tôi cốc nước."
Ninh Vũ đặt điện thoại xuống sau đó đứng dậy đi nhanh đi
nước nước vào cốc của Hoắc Đa Thần sau đó quay lại đặt vào tay anh. Hoắc Đa
Thần lấy lọ thuốc đổ ra tay anh rồi cau
mày ngẩng đầu lên bỏ hết thuốc vào miệng.
Ninh Vũ không biết làm sao mà chỉ có thể đứng ở bên cạnh anh
xem xét.
Hoắc Đa Thần chống khuỷu tay lên bàn sau đó đưa ngón tay ấn
lên trán và nhắm mắt lại suy nghĩ. Động tác này kéo dài năm phút đồng hồ mới
thấy Hoắc Đa Thần đứng dậy cầm lấy trên tài liệu trên tai đi lướt qua Ninh Vũ
sau đó lấ ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).