《 Xuyên Thành Vạn
Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》
Sau khi Tống Ỷ Thi
và những người khác rời khỏi khu vực phòng thi, họ không rời khỏi hội trường
ngay lập tức mà nhận lời phỏng vấn của các đài truyền hình và các phương tiện
truyền thông trước ở khu vực nghỉ ngơi.
Những năm trước,
các phương tiện truyền thông này cũng săn đón thí sinh tham gia cho có lệ,
ngoại trừ Thẩm Diệu Chu, gần như chẳng có gì hot để giật tít. À, năm ngoái thì
có một bạn đã ngất xỉu tại chỗ trong phòng thi do quá căng thẳng, cuối cùng
được đưa đi bệnh viện, điều này làm dấy lên một cuộc thảo luận trong xã hội về
sức chịu đựng tâm lý của học sinh.
Nhưng năm nay thì
khác.
Phóng viên dùng
giọng điệu khó tin hỏi: "Em học cùng trường với Thẩm Diệu Chu?"
Tống Ỷ Thi cúi đầu
nhìn đồng phục của mình, trong lòng nói không phải rõ ràng là vậy à? Nhưng cô
vẫn vui vẻ trả lời: "Vâng."
Ánh mắt phóng viên
giống như đèn rọi, quét từ cô qua Thẩm Diệu Chu, lại từ Thẩm Diệu Chu quét qua
cô, sốt sắng hỏi: "Vậy có học cùng lớp không?"
Tống Ỷ Thi:
"Dạ không."
Phóng viên có hơi
thất vọng, cũng không biết nghĩ tới cái gì, lại hỏi: "Năm nay hai bạn cùng
nhau thi đấu với tư cách là đại biểu của trường cấp ba Hãn Hải, có liên lạc
riêng với nhau gì không?"
Tống Ỷ Thi lắc đầu
như trống lắc: "Dạ không liên lạc, không liên lạc gì cả."
Thẩm Diệu Chu:
"..."
Phóng viên cảm thấy
không thể nào, tính chuyển micrô qua Thẩm Diệu Chu, nhưng Thẩm Diệu Chu lại tỏ
vẻ thờ ơ. Lúc cậu ấy nhìn chằm chằm vào phóng viên với con ngươi lạnh lùng,
trong lòng phóng viên run lên, anh ta quay đi ngay lập tức.
"Bạn Tống đẹp
thật đấy, người ta có câu 'Bạn có thể dựa vào khuôn mặt để kiếm sống, nhưng bạn
lại dựa vào tài năng của mình'. Bạn có thể cho tôi biết làm thế nào bạn trở
thành một học sinh ưu tú không?" Phóng viên thay đổi chủ đề.
Tống Ỷ Thi nghĩ
thầm cái vấn đề lạ lùng gì đây?
Cô mím môi dưới,
suy nghĩ một chút rồi nói: "Bởi vì nghèo đó."
Phóng viên: ?
Bên phía xa xa.
Một số học sinh
tham gia từ trường trung học Ninh Sơn đã tụ tập lại với nhau, họ đang kiểm tra
câu trả lời, nhưng một người trong nhóm có vẻ đang lơ đãng.
Cậu ta nhìn Tống Ỷ
Thi dưới camera, mặc dù cô đang lo lắng đến nỗi cong ngón tay, nhưng cô vẫn có
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).