《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》
Ung Dương đại khái chưa từng hôn qua người
khác nên động tác có hơi thô lỗ, hung bạo không kiên nhẫn, giống như chó con
vậy, gặm gặm, cắn cắn, liếm liếm mút mút đôi môi của người con gái trước mặt.
Sau lưng Tống Ỷ Thi đều toát ra một tầng mồ
hôi mỏng.
Cô cảm giác mình thở không nổi, chân có chút
mềm nhũn....…
Không phải chứ, lượng oxi trong phổi người này
nhiều như vậy sao?
Tống Ỷ Thi thử đẩy Ung Dương.
Cảm xúc Ung Dương lúc này tràn ngập bi thương
cũng phẫn nộ nên sức lực lớn đến kinh người, căn bản muốn đẩy cũng đẩy không
ra.
Cô khó khăn vươn cánh tay, cố gắng nâng lên
nắm mũi Ung Dương.
Được rồi, xem ai nghẹn chết trước. C a l an t
h a - T Y T
Ung Dương:...
Cậu đột nhiên buông lỏng vòng tay ra, giống
như một con sư tử bị thua, một tay chống lên cửa tủ một tay vẫn ôm lấy con mồi
không thả, hơi thở trầm thấp, cậu bây giờ phải dùng từ thở hổn hển để hình
dung.
Lý trí đang đi nghỉ mát thì bị kéo trở về một
cách chậm rãi, nhưng hai mắt cậu vẫn bị tơ máu đỏ phủ kín.
Tống Ỷ Thi cũng không khác là bao, mặt đỏ, lỗ
tai đỏ, cổ cũng đỏ.
Cô chậm rãi buông tay.
Sau đó chợt nghe thấy Ung Dương trầm giọng
nói: "Cậu giết tôi đi."
Tống Ỷ Thi: ???
"…… Đây là một xã hội để pháp luật lên
cao. Hơn nữa tôi cũng không muốn giết người."
"……"
Bầu không khí có chút lúng túng.
Ung Dương bình tĩnh lại, dùng giọng nói âm
trầm đặc biệt của bản thân: "Tống Ỷ Thi, tôi thích cậu. Thích đến chết
sống lại. Tôi không biết cậu có thích tôi hay không, nhưng nếu cậu thích người
khác... Không, cho dù chỉ là nghĩ đến, giống như cái tên ngốc của đội bơi vừa
rồi. Nếu như những người khác tỏ tình với cậu, cậu lại nhẹ nhàng gật đầu một
trong số họ, tôi sẽ nổi điên ngay lập tức. Tôi sẽ hận bản thân không thể giết
những người đó. Hận không thể giết cậu."
"Nhưng tôi lại không nỡ làm như thế với
cậu."
"Thay vì như vậy..."
Ung Dương nắm lấy tay của Tống Ỷ Thi rồi đặt ở
ngực của mình để bàn tay của cô có thể cảm nhận được rõ ràng trái tim đang đập
của cậu.
Mạnh mẽ, dồn dập, thình thịch thình thịch
thình thịch.
"Không bằng cậu cứ giết tôi trước."
"Chỉ có như vậy, tôi mới không thời thời
khắc khắc mang suy nghĩ muốn có được cậu, mỗi ngày sẽ không phải nghĩ nát óc,
nghĩ mình phải thủ tiêu Sở Nghệ Niên cùng Thẩm Diệu Chu như thế nào để cậu
không biết, sẽ không có tình huống một ngày nào đó bởi vì không chiếm được cậu
mà nổi điên giết người......"
Bầu không khí ảm đạm.
Cậu nhìn cô chằm chằm, giống như sau một lát
nữa sẽ hắc hóa rồi xé nát cô.
Anh bạn ơi, lời tỏ tình này của cậu bất ổn quá
đấy, dọa người vãi cả ra.
Cái đáng sợ này có thể so sánh với cái ngu
ngốc của người trong đội bơi lội mà cậu vừa nhắc tới đấy. À mà không, đáng sợ
hơn nhiều. ┭┮﹏┭┮
Tống Ỷ Thi nuốt nước bọt: "Nhưng... Nhưng
tôi vừa rồi cũng không đồng ý với cậu ta a."
"……"Vẻ mặt Ung Dương cứng lại.
Tống Ỷ Thi nghi hoặc hỏi: "Cậu còn chưa
nghe xong đã vụng trộm trốn đi?"
"……" Lại là một khoảng không yên
lặng xấu hổ nữa.
Tống Ỷ Thi mở to mắt nhìn một chút: "Vì
vậy... Chuyện này có thể coi như chưa từng xảy ra không?"
"……"
Tống Ỷ Thi tránh khỏi cánh tay của Ung Dương,
bây giờ cô có chút hoảng, thậm chí còn cảm thấy đôi chân của mình đang mềm
nhũn, ngay cả tim cũng đập thình thịch không ngừng.
"Ách, tôi đây.... Đi trước."
Cô liếm môi dưới.
Đôi môi có chút tê dại, còn có chút nóng,
phảng phất còn lưu lại hơi thở Ung Dương.
Ế!
Sao mình lại nghĩ đến hai chữ dục vọng và tình
yêu chứ.
Ô ô ô, sao trong đầu cô lại bắt đầu xuất hiện
những chuyện đồi trụy nữa rồi.
Hừ! Đáng ghét!
Tại sao cô lại nhìn thấy nhiều thứ không lành
mạnh như vậy trước khi xuyên không chứ?
Tống Ỷ Thi càng không dám quay đầu lại nhìn
người đằng sau, cô nhanh chóng vọt tới cạnh cửa, cánh cửa vừa mở ra.
Lúc này, sau lưng cô vang lên giọng nói nặng
nề của Ung Dương: "Nhưng mà, sẽ có một ngày, một ngày mà cậu sẽ hứa với
người ta một điều gì đó."
Tống Ỷ Thi quay đầu lại.
Cửa mở một nửa, nửa bên mặt Ung Dương bị ánh
mặt trời bao phủ, một nửa khác chui vào trong bóng tối.
Cậu nhìn cô, trên gương mặt đẹp kia mang theo
một chút xám xịt cùng một chút khổ sở, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo không thôi:
"Nếu cậu không giết tôi, cậu chắc chắn sẽ hối hận."
Tống Ỷ Thi hít một hơi thật sâu, lòng bàn chân
như bôi dầu, cô dùng tốc độ nhanh nhất để chạy đi.
……
Bố mẹ Tống Tình Tình biết con gái mình bị bắt
thì đã là chuyện ngày hôm sau.
Bằng Nguyệt Quyên nghe xong thì sợ tới mức hôn
mê bất tỉnh.
Sắc mặt của bố Tống Tình Tình cũng trắng bệch
không còn giọt máu, nhưng ông ta vẫn miễn cưỡng duy trì được tinh thần của mình
ổn định, thằng cha này còn không biết thời thế đã thay đổi mà còn đến chỗ Tống
Nghĩa Dũng để cầu xin.
"Chú không phải nói bản thân hiện tại rất
lợi hại sao? Chú mau nghĩ biện pháp đi chứ, Tình Tình bị bắt rồi, thậm chí còn
phải ngồi tù nữa...... Chờ tới khi ngồi tù xong đi ra, cả đời của con bé đều bị
hủy không còn gì!"
Tống Nghĩa Dũng hiện tại hoàn toàn quay lại
dáng vẻ phô trương như ngày xưa, chỉ có mình ông ta biết bản thân vẫn là thùng
rỗng kêu to, ông ta hiện tại vừa nhớ tới vệ sĩ hà họ Sở liền cảm thấy cả người
đều đau nhức không thôi.
Nhưng bố Tống Tình Tình rất nhanh tìm đến
những người thân khác trong nhà để cùng nhau nghĩ biện pháp. Những người được
gọi là họ hàng thân thích này, tất cả bọn họ đều dùng ánh mắt hoài nghi mà nhìn
ông ta......
Tống Nghĩa Dũng cắn răng một cái, sau đó chỉ
có thể đáp ứng.
"Tôi sẽ đi tìm cậu Sở, chính là, chính là
người anh họ dễ lợi dụng của Thi Thi, nhà họ Sở các người biết chứ? Nhà họ Sở
rất lợi hại......" Tống Nghĩa Dũng ngoài miệng thì nói như hát hay, nhưng
trong lòng lại không chắc chắn.
Hết lần này tới lần khác, những người này luôn
nháo lên, nói muốn cùng ông ta đi cầu xin cậu Sở.
Tống Nghĩa Dũng suy nghĩ một chút, trước mặt
nhiều người thân họ hàng như vậy, nơi này mỗi người đều là trưởng bối của Tống
Ỷ Thi, con nhỏ Tống Ỷ Thi kia cũng không thể không cho bố ruột một chút mặt mũi
đâu nhỉ? Cho dù Tống Ỷ Thi không biết xấu hổ, Vu Tú cũng nhất định cũng biết
xấu hổ!
Bên này, cả nhà họ Tống hùng hổ đi về phía nhà
họ Sở.
Bên kia, Tống Ỷ Thi ngồi ở trong xe Sở Nghệ
Niên trở về, không khí có chút căng thẳng.
Sắc mặt Sở Nghệ Niên âm trầm, gương mặt rồi
khí chất ôn hòa mà mọi người đều biến mất sạch sẽ. Sau một lúc lâu, anh tựa như
mới ổn định được nỗi lòng của bản thân, quay đầu lại hỏi: "Người kia, tên
là Dương Gia đúng không?"
"…… Hình như là vậy?"
Lúc này, trong đầu Tống Ỷ Thi vẫn còn đang suy
nghĩ, miệng của cô không sưng đúng chứ?
Sở Nghệ Niên hẳn là sẽ không phát hiện đi?
Mô phật, thật khó để giấu mà, cảm giác mình
giống như là đang chơi ở chế độ địa ngục vậy!
Đầu bên này nghe thấy câu trả lời tràn ngập sự
không chắc chắn, sắc mặt Sở Nghệ Niên nhất thời dễ nhìn hơn không ít.
Ít nhất nói rõ, Tống Ỷ Thi cùng tên đó cũng
không phải dạng quen biết.
Chuyện hôm nay xảy ra hoàn toàn chỉ là ý tưởng
riêng của thằng nhóc đó.
Nhưng cho dù là như vậy, Sở Nghệ Niên cũng
không hài lòng thêm dù chỉ một chút. Bởi vì lần công khai tình cảm bất thình
lình này mà anh suýt nữa đã mất kiểm soát, vấn đề này thoáng cái đã đem chuyện
vốn chôn vùi từ lâu kéo ra ngoài, khiến Sở Nghệ Niên phải đối mặt trực tiếp với
nó- -
Tống Ỷ Thi sẽ yêu đương với người khác.
Suy nghĩ này như ném một quả bom nguyên tử
xuống não bộ và tâm trí của Sở Nghệ Niên.
Làm thế nào cô có thể yêu người khác? Làm sao
cô có thể thích người khác hơn anh chứ?
"Thi Thi…"
"Dạ?" Giọng nói của của Tống Ỷ Thi
cũng không tự giác mà trở nên nhẹ nhàng hơn.
Bởi vì giờ khắc này, cô cảm thấy Sở Nghệ Niên
nhìn qua có chút không đúng lắm, anh giống như muốn nói, tôi đối với cô ấy tốt
như vậy, chẳng lẽ người cô ấy yêu không nên là tôi sao?
Sở Nghệ Niên nắm chặt bàn tay.
"Vậy em có thích cậu ta không? Sở Nghệ
Niên nhỏ giọng hỏi.
Não bộ của Sở Nghệ Niên hôm nay bị làm sao
vậy? Cô đã biểu hiện như vậy rồi mà còn không biết có thích hay không nữa, đùa
à, dĩ nhiên là không thích rồi!
Tống Ỷ Thi lắc đầu, giọng nói chắc như đinh
đóng cột: "Không thích."
Sở Nghệ Niên rốt cục hỏi ra vấn đề sau khi làm
nền: "Vậy em thích người như thế nào?"
Thời điểm lời nói này ra khỏi miệng, cổ Sở
Nghệ Niên liền cứng lại, thân ảnh của anh chiếu ở trên cửa sổ hình thành cái
bóng mờ mờ, đen kịt.
Bầu không khí dường như trở nên áp lực hơn sau
câu hỏi vừa rồi.
Tống Ỷ Thi ngửa người ra sau, kéo xa khoảng
cách giữa bản thân và anh một chút: "Bộ dáng đẹp chăng?" Không không,
ba nam chính đều rất đẹp mà.
Bổ sung một điều: "Phẩm học kiêm
ưu*......"
*Phẩm chất và học tập đều rất ưu tú.
Ách, Thẩm Diệu Chu hình như cũng được coi là
người phẩm học kiêm ưu thì phải.
Tống Ỷ Thi ngay lập tức thêm một điều nữa:
"Những người phù hợp với ba quan điểm của em và có cùng mục tiêu với em…
Kiểu kiểu thế..."
"Ba quan điểm...?"
"Ừm…" Tống Ỷ Thi nhỏ giọng bổ sung
thêm: "Ví dụ như, nếu em thích ăn rau thơm mà người đó lại không thích
loại rau đó, nhất định coi đó là đồ ném đi. Vậy thì phải làm sao?"
"Lại thêm thí dụ nữa cho anh hiểu nè,
kiểu, em cảm thấy phụ nữ nên mạnh mẽ và tự lực gánh sinh sẽ tốt hơn vì không
phải phụ thuộc vào người đàn ông, nhưng người đó lại cảm thấy làm một người phụ
nữ mềm yếu một lòng dựa vào người đàn ông của họ càng tốt hơn......"
Mí mắt Sở Nghệ Niên giật giật, vội vàng mấp
máy môi định phản bác: "Anh......"
Anh sẽ không như vậy.
"Lại thêm nữa nè, tâm tư em rất đơn giản,
nếu không trực tiếp biểu đạt thì cái gì em cũng cảm thấy khó hiểu, nếu như đối
phương là người ít nói như cái hũ nút, cho dù nhất thời mê em thì cuộc sống về
sẽ trôi qua một cách tẻ nhạt thôi, cuối cùng thì cả hai người đều khổ sở. Cả
hai chỉ biết không ngừng suy đoán, ngờ vực vô căn cứ mà mài mòn tất cả, tình
yêu phải do cả hai vun đắp chứ không phía một người xây còn một người đạp
đổ."
Sở Nghệ Niên lập tức cảm thấy bản thân bị
nhột. Vì vậy không định nói thêm nữa.
Sắc mặt của anh không thay đổi nhưng áp suất
trong xe trong nháy mắt bị hạ thấp đến cực hạn.
Tống Ỷ Thi nắm chặt lớp đệm dưới thân, đáy
lòng cũng có chút thất vọng, thậm chí còn có một chút khổ sở.
Chẳng lẽ vẫn không thay đổi nội dung tiểu
thuyết sao?
"Chúc Thi Thi học hành tiến bộ, tâm tưởng
sự thành (tức mọi điều ước sẽ biết thành sự thật)... Ngày nào cũng vui vẻ như
hôm nay, và mong em đừng sợ anh nữa."
Chính anh là người nghiêm túc nói với cô những
lời như vậy.
Sau đó cô cũng thử nghiêm túc tin tưởng và đối
đãi thật lòng với anh mà.
Dọc theo đường đi, ai cũng không mở miệng nói
chuyện nữa.
Ngay cả tài xế và vệ sĩ cũng trở nên cẩn thận.
Chờ thời điểm sắp đến nhà, điện thoại di động
của Sở Nghệ Niên đột nhiên vang lên. Vài giây sau, anh đặt điện thoại xuống,
nói: "Những người lớn tuổi của nhà họ Sở đến rồi."
Tống Ỷ Thi lúc trước có nghe anh nói qua
chuyện này, bây giờ nghe lại cũng không bất ngờ, chỉ là do dự hỏi một câu:
"Hình như em không thích hợp để xuất hiện ở đây đi?"
Sở Nghệ Niên nhíu mày, áp suất trong xe càng
thấp hơn: "Em thì có cái gì không thích hợp? Sao? Người thân nhà họ Sở
không dễ trèo như vậy. ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.