《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》

Sau khi Tống Ỷ Thi nhận được khăn quàng cổ mua trên Taobao liền thuận tay bỏ thẻ vào, sau đó đóng gói gửi qua đường bưu điện.  Địa chỉ điền là địa chỉ nhà họ Ung, trên đó viết rõ "Ung Dương (nhận )". 

Suy nghĩ một chút, Ung Dương có quà, chẳng lẽ những người khác lại không có, Tống Ỷ Thi lại lật đật dùng tiền chuẩn bị lễ vật cho Vu Tú, Vu Mẫn, Sở Nghệ Niên, ngay cả vị dượng rất ít gặp mặt kia cũng chuẩn bị.  Chỉ có Tống Nghĩa Dũng là không chuẩn bị.

Hờ, để anh ta ăn tro đi! Không cho ăn đập là may rồi ấy.

Đội tập huấn rất nhanh lại bắt đầu kì tập huấn mới, điện thoại di động của Tống Ỷ Thi lại một lần nữa được nộp lên, cũng một lần nữa cô được đoạn tuyệt liên lạc với bên ngoài. 

Bên này khua chiêng gõ trống huấn luyện. 

Mà một đầu khác.

Một gói hàng được đưa đến phòng thường trực. (cái phòng chuyển đồ dành riêng cho khu nhà giàu ấy :v) 

Bảo vệ phòng thường trực nhìn chằm chằm cái tên được ghi lên phía trên mà ngẩn người, cảm giác có chút không thể tưởng tượng nổi: "...  Ung Dương?  Gói hàng của cậu ta?"

"Để tôi đưa qua." 

Bọn họ ôm một cái túi đi về phía sân nhà họ Ung, dọc theo đường đi gặp không ít người. 

Những người bây giờ còn ở bên này đều là những đồng chí già đã hoặc sắp về hưu, tất cả mọi người đều quen biết bảo vệ, vừa há mồm đều sẽ chào hỏi, thuận tiện cũng chỉ hỏi một câu: "Đây là đưa đi đâu vậy?" truyện được dịch bởi app t y t

"Nhà họ Ung, cho Ung Dương." 

"Hả?  Cho Dương Dương à?"

Chờ khi gói hàng được đưa đến sân nhà họ Ung, trên cơ bản các cán bộ lâu năm đã về hưu hoặc sắp chuẩn bị về hưu ở đây đều biết Ung Dương nhận được quà mừng năm mới, còn là chuyển phát nhanh tới. 

Bọn họ đã thấy Ung Dương nhận chuyển phát nhanh bao giờ đâu, sao lạ vậy? 

Cái túi nho nhỏ kia, sau khi được tất cả mọi người sửng sốt hưởng thụ dọc đường đi giống như vật phẩm quý giá thì cuối cùng mới đặt lên bàn trà nhà họ Ung. 

Ung Dương mặc áo phông mỏng manh đi xuống lầu, một tay cầm áo khoác, một tay cầm chai nước ấm, dáng vẻ chuẩn bị ra ngoài chạy bộ.

Kết quả vừa xuống lầu liền thấy tất cả mọi người ngồi vây quanh bàn trà giống như nhìn thấy thứ gì đó hiếm lạ. 

Y Mỹ Tâm vẫy tay: "Dương Dương, gói hàng của con nè."

Ung Dương lúc này mới di chuyển bước chân đi tới, nhíu mày: "Cái gì vậy?"

Y Mỹ Tâm: "Con mở ra xem, tự mình xem chẳng phải tốt hơn à."

Ung Dương cầm lấy túi đồ nhìn lướt qua. 

Người gửi: Tống Ỷ Thi. 

Sắc mặt Ung Dương lập tức liền có biến hóa, sau đó ra vẻ ti�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play