Từ Thượng Kinh trở về, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Một trận tuyết rơi dày vào đêm giao thừa, cả thủ đô như được bao phủ bởi một lớp trang điểm bạc.

Nhưng dù cuối năm có bận rộn đến đâu, mùa đông có lạnh đến đâu cũng không có vấn đề gì ảnh hưởng đến Thẩm Thời Tung, việc học của tên nhóc này đã xong, lại rảnh rỗi, không có chỗ nào tiêu hao sức lực, thế là hắn lôi kéo huynh muội trong nhà đi xem hắn chơi khúc côn cầu trên băng.

Thời An cũng được mời, mỗi ngày nàng sống rất phong phú, dùng xong tách trà nóng, cả người bọc trong bầu không khí lạnh, có rất nhiều chuyện vui đến quên trời quên đất, nàng còn nhớ đến nhiệm vụ của mình nhưng mà sắp đến cuối năm, không chỉ có các phủ có nhiều công việc mà sự vụ trong triều cũng chồng chất, cho nên nàng cũng chưa đến quấy nhiễu Mục Trì Thanh.

Trên mặt băng trống trải, hai đội mặc quần áo thật dày, chân mang giày trượt trên mặt băng cùng đuổi theo một quả bóng, vượt qua nhau vô cùng náo nhiệt.

Không biết từ lúc nào tuyết đã bắt đầu rơi trên bầu trời, những bông tuyết nhỏ bay phấp phới trên vai, cuộc thi tranh giải trên băng cũng đang vào lúc gay cấn nhất, chẳng ai quan tâm đến sự lạnh lẽo lúc này.

Thời An nhẹ nhàng lắc đầu, phủi bỏ bông tuyết rơi trên người, ánh mắt vẫn dán vào trên quả bóng, Yên Thúy đã đi lấy ô dù, lát nữa sẽ quay lại.

Đang suy nghĩ, đỉnh đầu nàng chợt tối sầm lại, một chiếc dù đang đỡ trên đầu nàng.

Thời An ngạc nhiên quay lại nói: "Thúy nương làm việc nhanh quá——"

Lời nói biến mất trên đầu lưỡi của nàng, người cầm ô đứng bên cạnh nàng không phải là Yên Thúy đã quay trở lại mà là Mục Trì Thanh, chỉ thấy đối phương nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, động tác cực nhẹ phủi những bông tuyết đi.

Thời An không nhịn được mở to hai mắt, thấp giọng hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?"

Sau khi Mục Trì Thanh phủi hết bông tuyết xong, hắn liền quy củ thu động tác lại, đứng bên cạnh nàng nhìn sân băng trước mặt nói: "Chỉ cho phép An An đến xem bóng còn ta thì không thể sao?”

Đương nhiên là có thể, chẳng qua môn khúc côn cầu trên băng này là do Thẩm Thời Tung và những người khác tự sắp xếp, người đến xem chỉ là những huynh muội trong nhà mà thôi.

Mục Trì Thanh cầm ô, mắt nhìn về phía trước, thấp giọng nói: "Gần đây chính sự nặng nề, hôm nay vừa vặn rảnh rỗi nên ra ngoài giải sầu một chút."

Thời An biết rõ là hắn cố ý nhưng nàng vẫn không nhịn được mà mềm lòng, nàng mấp máy môi, nhỏ giọng dặn dò: "Làm việc phải kết hợp với nghỉ ngơi đầy đủ."

Mục Trì Thanh nghiêm túc gật đầu, nói: "An An nói đúng, cho nên ta mới ở đây."

Dưới một chiếc ô, hai người đứng rất gần, trên sân băng lạnh lẽo, gần như chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, vành tai Thời An giật giật, nghe thấy một tiếng cười trầm thấp.

Nàng nghiêng đầu nhìn sang, thấy Mục Trì Thanh thoáng cong môi lên, tâm trạng dường như rất tốt.

Có bông tuyết rơi xuống bên kia mũi của hắn, ô tuy lớn nhưng không che hoàn toàn được bóng người của hắn, Thời An nhìn bông bông tuyết kia, đột nhiên hỏi: "Ngươi từng chơi nó chưa?”

Mục Trì Thanh sửng sốt trong giây lát, thân hình hắn cứng đờ lại.

Hắn đã lu

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play