Hắn liếc mắt ngắm nhìn thị vệ ấn chuôi đao và đang đi về phía này, không khỏi nuốt nước miếng, “Tam cô nương, ngài vào trong xe trước đi. Nơi này cứ để tiểu nhân ứng phó.”
Thời An nhanh chóng gật đầu, nàng cũng không muốn khoe khoang. Ngày đầu tiên khi ở trên xe ngựa quay về phủ Thừa tướng thì nàng đã nghe thấy tiếng xấu của đối phương, trước mắt đương nhiên không phải lúc thích hợp để nàng lộ mặt. Tốt nhất là chờ Thẩm Thời Hàn có thể trở về trước khi đối phương gây khó dễ.
Đáng tiếc cũng không giống như ý nguyện của nàng.
Thị vệ của đối phương nhìn cũng không nhìn Tiểu Võ giống như đang đối mặt với kẻ địch lớn, lập tức đi đến đến bên thùng xe, cách mành xe nói: “Tam cô nương, điện hạ cho mời người.”
Thời An yên lặng thở dài, đối phương đương nhiên là hướng về phía nàng, uổng phí tấm lòng tốt của Tiểu Võ.
Nàng do dự hai giây rồi bước xuống xe ngựa, mới vừa rồi không nhìn thấy người trong kia có chỉ thị gì chắc có lẽ là do thuộc hạ tự chủ trương mời nàng đi nhận lỗi. Nếu không thì mặt mũi của Nhiếp Chính Vương đặt ở chỗ nào.
Thời An mím môi, mở vải mành ra, an ủi liếc mắt nhìn Tiểu Võ một cái, gật đầu nói: “Đi thôi.”
Tổng c�
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.