Thời An gật gật đầu, không để ở trong lòng, dù sao qua một ngày nữa thì nàng đã ra khỏi trò chơi rồi muốn gặp cũng không thể gặp được. Nàng âm thầm suy nghĩ, chắc nàng đã gặp qua người trông giống đối phương ở đâu đó cho nên mới có cảm giác quen thuộc như vậy.

Mục Trì Thanh xem nhẹ cảm giác khác thường trong lòng, đi ra khỏi cung cùng với Thời An.

Trước khi lên xe ngựa hắn dặn dò xa phu: “Đi ngoài thành.”

Lúc này mà ra khỏi thành thì buổi tối chắc chắn sẽ không thể quay trở về kịp, Thời An có thể đoán được hắn muốn làm cái gì nên mím môi lại, cố ý không hỏi.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát sau Mục Trì Thanh tự mở miệng trước, giọng nói của hắn hơi trầm thấp, không đầu không đuôi nói: “Ngày mai ta không muốn ở trong phủ Quốc công.”

Thời An gật đầu: “Ừ, chúng ta đi ngoài thành, cách nơi đó thật xa.”

***

Ra khỏi kinh thành, khi hai người đến nơi đã là giờ ngọ.

Xe ngựa ổn định vững chắc ngừng ở trước cửa chính biệt trang, Thời An còn chưa xuống đã nhịn không được tò mò vén màn xe lên, đột nhiên phát ra một tiếng than nhẹ, biệt trang trước mắt to lớn rộng, nhìn gần trông rất tráng lệ.

Thời An bước xuống từ trên xe ngựa, động tác có hơi quy củ một chút, trên biển hiệu có ba chữ cái to rồng bay phượng múa: Vân Thủy Giản, nàng ngửa đầu nhìn thoáng qua, chỉ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play