Mà tinh lực của cô thật sự là không đủ.
Sở nghiên cứu máy tính ở bên kia mặc dù tốt thì có tốt, nhưng mà cô lại không có quyền để lên tiếng.
Cô đã suy nghĩ rất là kỹ rồi, ngay từ lúc bắt đầu sẽ lấy thân phận ban giám khảo để xuất hiện, cô không tin là không áp chế được đám tuyển thủ này.
Khóe miệng ông cụ Mạc co giật, để cho đám nhân tài vật lý và máy tính cả nước thi đấu cho cô chọn lựa, cô nghĩ cũng thật là hay.
Nhưng mà, điều này cũng không phải là không thể.
“Để thầy thử đi đề cập việc này với cấp trên xem có được hay không.”
Ông ấy cũng không phải là rất có lòng tin với việc này, nhưng không nghĩ tới vừa thử đề cập tới đã ngay lập tức được thông qua, qua năm mới sẽ bắt đầu khởi động.
Chủ yếu là do cấp trên cũng muốn chọn lựa ra một nhóm nhân tài, đưa ra những điều kiện khen thưởng rất là phong phú, có người được cử đi nước ngoài để tiếp tục đào tạo chuyên sâu, có người thì được chọn vào phòng thí nghiệm đứng đầu cả nước.
Ngày xưa Lạc Di cũng dựa vào một cuộc thi để cải thiện điều kiện kinh tế của gia đình mình, vậy mà hôm nay, cô đã có thể tự mình tổ chức ra một cuộc thi để phục vụ cho việc nghiên cứu của bản thân mình.
Điều này cũng thật là thần kỳ.
Lạc Di càng chú ý tới một việc, “Thầy ơi, hệ thống thông tin di động ở bên này được nghiên cứu sao rồi ạ?” ông cụ Mạc đối với chuyện này cũng cảm thấy rất là hứng thú, đã triệu tập vô số nhân tài về nghiên cứu khoa học cả nước để cùng nhau tiến hành nghiên cứu.
“Còn đang vượt qua cửa ải khó khăn về kỹ thuật.” Ông cụ Mạc có chút rầu rĩ, năm ngoái Lạc Di đã cung cấp một vài ý tưởng có thể thao tác, nhưng độ khó của lần này rất lớn.
Lạc Di cũng không phải là người toàn năng, cô chỉ biết phương hướng đại khái mà thôi, nhưng đối với những nhân viên nghiên cứu này mà nói, nhận biết được phương hướng đã xem như là thành công một nửa.
Tinh anh của cả nước đều hội tụ ở chỗ này, sẽ luôn suy nghĩ ra được biện pháp, thầy Mạc là ngôi sao sáng trong giới vật lý, có ông dẫn đầu, kinh nghiệm lý luận và thực tế đều rất phong phú.
Phần lớn thời gian của Lạc Di đều ngâm mình ở trong phòng thí nghiệm, lúc nào cô cảm thấy mệt mỏi thì sẽ ở lại luôn trong phòng thí nghiệm, hiếm khi trở về ký túc xá ở. Các bạn cùng phòng đều nhanh chóng quên mất khuôn mặt của cô rồi.
Trường học nghỉ đông, những người khác thì đang đắm chìm trong không khí vui mừng của tết âm lịch, còn Lạc Di thì đến đêm ba mươi vẫn còn ở trong phòng thí nghiệm.
Cách thành công chỉ còn một bước, chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa thôi.
Cuối cùng, ông trời cũng không phụ sự nỗ lực của cô.
Cô nhìn thành quả trong tay, nhẹ nhàng thở ra một hơi thật dài. Lần này việc học tập ở nước ngoài đối với cô đã có sự trợ giúp rất lớn, còn có kiến thức về phương diện tài liệu mà Tiêu Thanh Bình đã cung cấp, mọi thứ đều rất là có ích.
Đầu tiên cô gọi điện thoại cho thầy của mình, hơn nửa giờ sau, một đám người vây quanh ông cụ Mạc đi tới.
Lạc Di đem thành quả nghiên cứu của mình giao ra, là một chiếc điện thoại di động to bằng bàn tay của người trưởng thành, khi cầm vào tay cảm giác rất là nhẹ nhàng, còn có đến ba màu sắc, màu đỏ tươi đẹp, màu trắng bạc trong vắt, màu đen huyền bí.
“Thầy Mạc, bên này của em xong rồi, chỉ còn chờ việc nghiên cứu chế tạo bên kia thành công nữa thôi, liên kết mạng xong lập tức có thể gọi điện thoại, tra cứu tin tức.”
Ông cụ Mạc cầm chiếc di động lật qua lật lại đánh giá, tâm trạng vô cùng kích động.
Các nghiên cứu viên bên cạnh tụ lại một chỗ nhỏ giọng bàn luận, không biết đang nói cái gì.
“Thầy Mạc, chúng ta kết nối thử xem.”
“Được.”