Ông ta quyết định giúp cháu trai một tay: "Lạc Di này, sau này cháu cũng nên nộp đơn vào Đại học New York đi, có người quen chăm sóc, ông có thể giúp cháu viết thư giới thiệu."
Gần quan được ban lộc.
Trình An Phác vui vẻ dứt khoát gật đầu, sao anh ta lại không nghĩ tới chứ? Vẫn là ông nội thông minh: "Lạc Di, em yên tâm, anh sẽ chăm sóc em."
Lạc Di cười ngọt ngào: "Cám ơn, nhưng em thích Harvard hơn."
Giáo sư Trình: “...””
Trình An Phác: “...”
"Ha ha ha." Ông cụ Tiêu bị làm ồn không tài nào ngủ được, nghe thấy hết mọi chuyện.
Trong lòng giáo sư Trình có chút khó chịu, cháu của nhà mình xuất sắc như vậy, trường theo học cũng tốt như vậy, dựa vào cái gì mà coi thường?
"Lão Tiêu, cháu gái của ông tràn đầy tham vọng đấy." Lời này nghe có vẻ không hay lắm.
Đều là mấy lão già thành tinh, ông cụ Tiêu vừa nhìn thoáng qua liền nhìn thấu suy nghĩ của ông ta.
"Ừm, đại học New York không thể đáp ứng lòng tham vọng của nó, từ nhỏ tới lớn nó đều là hạng nhất, quen với cái tốt nhất, cho nên hoặc là không thi, hoặc là thi thì phải thi trường đỉnh nhất."
Ai không biết khoe khoang chứ, ai cũng cho rằng cháu nhà mình là tốt nhất.
Giáo sư Trình chỉ coi ông cháu bọn họ đang khoác lác, nói như rồng leo: "Ngưỡng cửa của Đại học Harvard cực kỳ cao, người bình thường không thể vào được."
Ông cụ Tiêu không hề lo lắng chút nào: "Tiểu Di nhà tôi không phải là người bình thường."
Ông ta nhìn ánh mắt nóng như lửa của Trình An Phác, trong lòng liền nảy ra.
"Tiểu Di, cháu hãy thảo luận một chút về 10 tập Landau với bạn học Trình đi, cháu đều học hết rồi, có phải vẫn còn chỗ không hiểu? Ông thấy cháu có mang theo tập 8 bên mình."
Lạc Di bất ngờ liếc nhìn ông, ông nội Tiêu muốn làm cái gì?
Trình An Phác có chút kinh ngạc: "Tập 8? Anh có thể xem không?"
"Được." Lạc Di đưa cuốn sách qua: "Là giá trị liên tục của điện động lực học, quyển này rất thú vị, em đã xem đi xem không dưới mười lần, mỗi lần đọc đều có những cảm ngộ khác nhau."
Trình An Phác trợn to hai mắt, dòng chữ này nhìn đến tức mắt: "Đây là... bản tiếng Nga?" Cái này cũng quá cao cấp rồi.
Tiếng Anh của anh ta rất tốt, nhưng chưa từng học tiếng Nga.
Lạc Di khẽ mỉm cười nói: "Đúng vậy, nhất định phải xem bản gốc nguyên văn, bản đã dịch chưa chắc đã chuẩn xác, nếu trình độ của người dịch không đủ, sẽ ngấm vào sự hiểu biết của bản thân, như vậy thì càng bi thảm hơn."
Giáo sư Trình cũng có vẻ kinh ngạc: "Ông đã đọc qua bản tiếng Anh, quả thực là kinh điển trong các tác phẩm kinh điển, cháu đều xem hiểu?"
"Cũng tạm ạ." Dưới áp lực lớn của lão Mạc, cô đã sớm xem qua bộ sách này, mỗi quyển đều là lão Mạc tự mình giải thích chi tiết cho cô nghe, cho đến khi Lạc Di hoàn toàn hiểu hết.
"Làm sao có thể?" Giáo sư Trình xem thì cũng là hiểu biết lơ mơ, có một số chỗ không hiểu.
Quả thực bản tiếng Anh có chút vấn đề, chỉ cần dịch sai một chút thì cũng không có cách nào hiểu được ý nghĩa.
Nhưng ông ta là chuyên gia về phương diện tài chính, không phải nhà vật lý học, bộ sách này là kinh điển trong kinh điển của lĩnh vực vật lý học, rất sâu sắc.
Ông ta hỏi Lạc Di vài câu hỏi, Lạc Di đều đối đáp trôi chảy, giáo sư Trình hiểu rõ trình độ ở phương diện vật lý của cô nhóc này cao xa hơn so với người bình thường.
"Cháu học khoa Vật lý?"
Lạc Di lấy cốc nước ra uống một ngụm, mặt đỏ bừng: "Song bằng vật lý và công nghệ thông tin."
Giáo sư Trình: …Trời, người ta là học thần rồi.
Ngoài sự mến mộ, Trình An Phác còn thêm chút khâm phục: "Em học nổi sao?"
"Cũng tạm." Lạc Di nghĩ đến lời dặn dò của lão Mạc, hết sức khiêm tốn.
Trình An Phác vắt óc suy nghĩ muốn tiếp lời với cô: "Anh nghe nói có một số giáo viên ở trường đại học nước ngoài lên lớp dùng tiếng Latinh, các trường trung học Hoa Kỳ đều có môn học tiếng Latinh."