Bóng người đàn ông nhỏ dần, trở nên
mơ hồ trong gương chiếu hậu.
Giang Tĩnh Nguyệt âm thầm thở ra một
hơi, thu hồi sự nặng nề không thể bỏ qua trong lòng, dời tầm mắt khỏi kính
chiếu hậu.
Để chuyển hướng sự chú ý, cô bắt
chuyện với Cố Nghiêu Dã đang ở bên cạnh: "Không phải tôi đã nói anh đừng
đợi tôi sao?"
Trước khi bước vào quán cà phê, cô
đã nói với Cố Nghiêu Dã bảo anh cứ đi làm chuyện của mình đi.
Sau khi cô và Chu Thỉ nói xong, bản
thân sẽ tự mình bắt taxi trở về nhà cũ.
Không nghĩ tới Cố Nghiêu Dã vẫn chưa
đi, cũng không biết anh đang nghĩ gì.
"Trên mạng nói, phụ nữ các em
thích nói ngược lại."
"Vậy đàn ông chúng tôi phải
hiểu ngược lại lời của em."
Cố Nghiêu Dã nhìn về phía trước, khóe
môi khẽ cong lên.
Chỉ cần là người thì đều có thể nhìn
thấy tâm trạng anh đang rất tốt, ngay cả giọng nói của anh cũng thoải mái vô
cùng.
Tuy nhiên, Giang Tĩnh Nguyệt không
đồng ý với cách nói này của anh: "Nói vớ nói vẩn."
"... Đó chỉ là ý kiến của người
khác mà thôi."
"Hơn nữa cũng phải phụ thuộc
vào dịp và bầu không khí."
Cố Nghiêu Dã không tranh cãi với cô,
chỉ cười như không cười hỏi lại: "Thật sao?"
Giang Tĩnh Nguyệt: “...”
Không hiểu sao, cô cảm thấy giọng
điệu của người đàn ông này có chút mập mờ, đó là sự tùy tiện mà cô luôn ghét.
Vì vậy Giang Tĩnh Nguyệt dứt khoát
không nói chuyện với anh nữa, nghiêng đầu dựa vào lưng ghế nhắm mắt ngủ.
Trong xe bỗng yên tĩnh lại, Cố
Nghiêu Dã chậm rãi dừng lại ở ngã tư đèn giao thông, trong khi chờ đèn giao thông,
anh liếc nhìn Giang Tĩnh Nguyệt ngồi ở ghế phụ đang đặt hai tay lên bụng ngủ.
Độ cong khóe môi của anh càng sâu,
có một loại thoải mái vui vẻ như vén mây ngắm trăng.
Khi Giang Tĩnh Nguyệt trở lại nhà cũ
nhà họ Giang, vừa lúc ăn tối.
Nghe quản gia nói, ông cụ còn đang
bận rộn trong phòng làm việc, Giang Tĩnh Nguyệt đành một mình đi lên tầng.
Cố Nghiêu Dã chậm hơn cô một bước,
khi quản gia nói Giang Tĩnh Nguyệt lên tầng gặp ông cụ Giang, anh liền đi theo
lên tầng.
Để lại quản gia với vẻ mặt kinh ngạc
bị bỏ lại phía sau, tự hỏi tại sao đại tiểu thư lại trở về với đại thiếu gia
nhà họ Cố.
Đại tiểu thư không phải vẫn luôn
ghét Đại thiếu gia nhà họ Cố sao?
Đúng là mặt trời mọc lên từ đằng
tây.
Sau khi Giang Tĩnh Nguyệt lên tầng,
cô đi thẳng đến phòng làm việc của ông cụ.
Khi đó, ông cụ Giang ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.