Sau khi đàm phán xong, nhóm Diệp Cửu Thu một bên đi về phía
mục thiên khô mộc, một bên từng người một chào hỏi Cù Hồng Liên.
Lúc Diệp Cửu Thu khô
khan xưng tên, ánh mắt Cù Hồng Liên rõ ràng sáng lên, ánh mắt nhìn y hiển nhiên
so với lúc nhìn Ma Long, Đồ Kị thân thiện hơn nhiều.
Diệp Cửu Thu bị nàng nhìn đến sửng sốt, theo bản năng giơ
tay cọ cọ hai má, sao lại nhìn y như vậy? Chẳng lẽ tình địch còn có thể cộng
điểm sao?
Lúc này, Đồ Kị lảo đảo đi tới bên cạnh y, giơ tay nhanh
chóng sờ mông y một cái. Lúc y kinh ngạc cúi đầu, thấy bộ dáng tươi cười của
hắn, nhìn thế nào cũng đáng ăn đòn: "Diệp Cửu Thu, không nghĩ tới ngươi
còn không tệ lắm.”
“?” Diệp Cửu Thu phản
ứng nửa ngày, rốt cục nhớ tới một chuyện.
Núi này cấm linh lực, mà dịch dung trên mặt y mất đi linh
lực chống đỡ, tự nhiên liền biến mất.
Thì ra đã lộ ra bộ dạng vốn có sao? Bầu không khí đối đầu vừa nãy căng thẳng, y
cũng không chú ý tới điểm này. Diệp Cửu Thu nhíu mày, khóe mắt thoáng nhìn thấy
tiểu hài tử lại lén lút đưa tay sờ eo và chân y, y theo bản năng liền nhấc chân
đạp ra ngoài.
Đồ Kị phản ứng nhạy bén, chợt lóe người tránh thoát, nhảy ra
xa, hướng Diệp Cửu Thu chớp chớp mắt: "Có hứng thú theo ta trở về làm
Vương phi không?”
Khóe miệng Diệp Cửu Thu giật giật, bị một đứa trẻ trêu chọc
như thế, y vừa cảm thấy buồn cười, vừa cảm thấy vô lực: "Không có hứng
thú."
Đối với một khuôn mặt trẻ con, ngay cả tức giận cũng không
nổi.
Đồ Kị tiếc nuối thở
dài: "Nếu ngươi nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đổi ý. ”
Hắn vừa dứt lời, đã bị một người từ phía sau đạp sang một
bên. Động tác của đối phương không phải là thứ Đồ Kị có thể dễ dàng né tránh
thoát, vì thế sau khi hắn té ngã một cái, mới đứng lên hung hăng kêu lên:
"Diệp Cửu U! ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.