Cơm trưa ở nhà họ Doãn rất thịnh soạn, Mộ Dữu đã ăn không ít.

Sau khi ăn xong rảnh rỗi không có việc gì làm, Mộ Dữu lôi kéo Doãn Mặc ra sân chơi cờ năm quân.

Tuy Mộ Dữu không biết chơi cờ vây, đối với cờ năm quân cô tự nhận mình cũng thuộc cấp bậc quân sư nhưng không ngờ cô lại thua Doãn Mặc những hai lần liên tiếp.

Sắc mặt của cô dần dần tái lại, mỗi khi thực hiện một động tác cô lại đặc biệt dùng sức, để lộ rõ sự bất mãn của mình.

Doãn Mặc nhướng mi mắt nhìn cô: “Chơi cờ là để tu thân, nóng vội sao có thể thắng được?”

Mộ Dữu hừ một tiếng: “Đàn ông già mới cần tu thân dưỡng tính, tiên nữ thì không.”

Doãn Mặc: “...”

Sau nhiều ván đấu, Mộ Dữu liên tục thua cuộc.

Cô có chút khó chịu, vung tay phá vỡ ván cờ: “Cho tôi thắng một lần cũng không được, trước mặt bố mẹ của anh tôi đối với anh tình ý dịu dàng, lúc ăn cơm trưa tôi còn gắp đồ ăn cho anh đó.”

Cô bắt đầu chơi bài cảm xúc, cố gắng khiến anh cảm thấy áy náy.

Doãn Mặc cầm lấy ấm trà bên cạnh, rót cho mình một chén trà, nhàn nhã nhấp một ngụm: "Không phải em nói không được nhường em sao, một mình em cũng có thể thắng được?"

Mộ Dữu nhớ lại, khi hai người vừa mới bắt đầu, cô đã tràn đầy tự tin mà nói một câu như vậy.

Cô xụ mặt không nói gì.

Doãn Mặc đặt chén trà xuống, nhặt từng quân cờ bị phá vỡ ném vào trường cờ: “Thêm một ván nữa, để em thắng.”

Mộ Dữu miễn cưỡng chơi thêm một ván nữa với anh.

Lần này quả thật Doãn Mặc đã nhường cô, sau khi cô đánh quân đen xuống, quân trắng của Doãn Mặc cách cô tám bước.

Cô chỉ đi năm bước, năm quân cờ đen liền tạo thành một đường thẳng.

Doãn Mặc: “Ván này em thắng.”

Nhìn những quân cờ trên bàn cờ, Mộ Dữu không hề cảm thấy thích thú, thậm chí còn cảm thấy bị xúc phạm.

Anh không thể làm cho nó không lộ một chút dấu vết nào được sao?

Này cũng quá có lệ rồi, quả thật đang dỗ dành cô như một đứa con nít vậy.

“Không chơi nữa, anh tự mà chơi một mình đi!” Cô ném mấy quân cờ trong tay xuống, tức giận đi vào nhà.

Doãn Mặc ngồi một mình trong sân, bưng chén trà, mày nhíu lại, nhất thời không nói nên lời.

Không cho cô thắng cô không vui, cho cô thắng cô cũng không vui?

-

Buổi chiều từ chỗ bố mẹ Doãn Mặc rời đi, Doãn Mặc lái xe còn cô ngồi ở ghế lái phụ.

Sau sự cố cờ năm quân, Mộ Dữu đã phớt lờ Doãn Mặc. Giờ phút này, trong xe chỉ có hai người bọn họ, Mộ Dữu cũng không muốn cùng anh nói một câu nào.

Trở lại căn hộ, Mộ Dữu lên lầu thu dọn hành lý rồi đến trường.

Trong tủ là quần áo và túi xách mà Doãn Mặc đã mua cho cô, cô dứt khoát lấy đi một ít.

Doãn Mặc đứng trước cửa phòng để quần áo: “Bây giờ phải đi về trường học à?”

Mộ Dữu đem đồ nhét đầy vali hành lí, cài chốt lại, hỏi anh: “Nếu không thì sao? Không phải chỉ cùng anh về nhà ăn cơm là xong à, còn việc gì nữa?”

Doãn Mặc đi tới, xách hành lý của cô lên: "Anh đưa em đi."

Mộ Dữu đi theo anh ra khỏi phòng ngủ: "Ở trường có rất nhiều bạn học đều biết anh, tôi cũng không muốn cùng anh có quan hệ."

Doãn Mặc: "Anh đưa em đến cổng trường."

Trong khu để xe dưới tầng hầm, Doãn Mặc chọn một chiếc xe mà anh chưa bao giờ lái đến trường.

Lúc này Mộ Dữu mới yên tâm mà ngồi lên.

Chiếc xe chạy qua đoạn đường chính đông đúc trong khu đô thị, và đi dọc theo con đường cao tốc đến tận vùng ngoại ô.

Đây không phải là thời kỳ cao điểm, nên đoạn đường đến trường không bị cản trở.

Doãn Mặc đỗ xe ở cửa bắc trường học, chỗ này không có phố buôn bán, hầu như không có người ra vào.

Mộ Dữu cởi dây an toàn, vừa định xuống xe liền bị Doãn Mặc gọi lại: "Mang cái này theo."

Không biết anh lấy từ đâu ra một hộp quà tinh xảo đưa qua cho cô.

Mộ Dữu nhìn một cái: “Cái gì vậy?”

“Bánh kem xoài.” Buổi sáng cô không được phép ăn nhiều, Doãn Mặc thấy cô khó chịu, lúc tạm biệt bố mẹ ra về, liền nhờ dì gói một phần cho cô.

Mộ Dữu nhớ lại hương vị thơm ngọt của bánh kem xoài vào buổi sáng, nhưng cô không biết có nên nhận hay không, chỉ nhìn mà không nhận.

Doãn Mặc chủ động nhét vào tay cô, giọng điệu hiến khi hòa hoãn: “Xem như anh xin lỗi em.”

Nếu nó đã được nhét vào tay cô, cô chỉ có thể nhận lấy.

Cầm bánh kem xoài, khóe miệng hình như hơi nhếch lên, cô vội lạnh mặt hỏi: “Sao lại xin lỗi, anh làm sai gì sao?”

Doãn Mặc nhớ lại cô nửa ngày trời tức giận từ đầu đến cuối không thèm để ý đến anh.

Sau một lúc lâu, anh chân thành hỏi: “Em nhắc anh mới nhớ, anh đã làm sai cái gì vậy?”

Mộ Dữu: “...”

——

Mộ Dữu bị Doãn Mặc chọc giận đến mức không buồn nói chuyện với anh nữa, xuống xe và đi thẳng về ký túc xá.

Đẩy cửa phòng ký túc xá ra, một người bạn cùng phòng khác là Chu Khoan cũng đến rồi.

Chu Khoan là một cô gái mũm mĩm, bố mẹ đặt cho cô ấy cái tên này với hy vọng cô ấy sẽ được sống một cuộc sống thoải mái, không lo không nghĩ.

Nhưng kể từ khi cô ấy tăng cân và không thể giảm cân được nữa, từ "khoan" luôn bị chế giễu là "rộng và béo."

Chu Khoan không thích bị người ta gọi là béo, mấy người quen biết thường gọi cô ấy là Trách Trách.

Trách Trách và Hách Mộng Thành đang ở trong ký túc xá xem TV, nhìn qua Mộ Dữu và cười chào hỏi cô.

Hách Mộng Thành liếc mắt qua nhìn thấy chiếc áo khoác len màu xanh đậm trên người Mộ Dữu, lớp bên trong là màu đen, mặc trên người cô trông thật sạch sẽ và bắt mắt.

Hai mắt Hách Mộng Thành sáng lên: “Dữu tử, bộ quần áo này của cậu thật đẹp, cho tớ cái link đi.”

Mộ Dữu đặt vali xuố

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play