Lúc Diệp Xuân My chuyển lời cho Thẩm
Diệu, hắn vẫn một mặt không quan tâm gì tới, lười biếng ngồi trên sô pha.
Trong phòng bừa bộn, đồ có thể đập
đã nằm trên đất hết rồi, dì giúp việc dọn qua mấy lần, thấy không bao lâu lại
bừa bộn nên cũng mặc hắn.
“Giờ cả lời của bà nội mà ông ta
cũng không thèm nghe rồi?”
Thẩm Diệu cong khóe môi thành nụ
cười chế giễu.
“Ông ta là cha con đó, A Diệu à, con
hiểu chuyện chút đi, đừng chọc tức ông ta nữa.” Diệp Xuân My nhớ lại ánh mắt
lúc Thẩm Trang nói chuyện với bà ta, khiến lòng bà ta xót xa.
Một gia đình êm ấm, hà cớ gì phải đi
đến nước này chứ.
Thẩm Diệu đột ngột đứng dậy, ánh mắt
buồn bực, gương mặt tuấn mỹ méo mó: “Là hai người không tin con!”
“Ông ta đã chướng mắt con từ lâu
rồi, ra ngoài quyên góp từ thiện nhiều học sinh thế, đứa nào cũng mặt dày lấy
lòng ông ta, con cũng phải giống những tên quỷ nghèo kia nịnh nọt ông ta sao?”
Diệp Xuân My nhíu mày: “A Diệu, sao
con có thể nghĩ vậy, tuy ông ta hơi nghiêm khắc với con, nhưng trong lòng yêu
thương nhất vẫn là con.”
“Con không cảm nhận được.”
Cả một nụ cười lạnh lùng Thẩm Diệu
cũng không giả vờ nổi nữa.
“A Diệu—”
Diệp Xuân My nhìn chằm chằm hắn,
thấy trong đôi mắt thờ ơ của hắn lộ ra rất nhiều sự hiu quạnh, trong lòng rối
thành tơ vò.
Bà ta biết có lẽ Thẩm Diệu có vài
hành vi nào đó không tốt lắm, nhưng bà ta cảm thấy hắn còn nhỏ, chờ khi lớn rồi
tự khắc sẽ hiểu chuyện, bà ta có thể trả giá cho những lỗi lầm nhỏ hắn phạm
phải.
Nhưng kiểu bao dung này có giới hạn.
Bà ta ra quyết định trong lòng, nói:
“Không có lần sau nữa biết chưa? Bà nội con tuổi cũng cao vậy rồi, không thể
làm khổ bà ấy được.”
Thẩm Diệu rũ mắt, im lặng một lát.
Hắn rất muốn báo thù Đường Thời Tô.
Vậy nên... Cúi đầu một lần, cũng
không phải không được.
Đôi mắt hắn đen thẳm, giọng nói hờ
hững: “Vâng.”
Trong đầu lướt qua muôn và ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.