Sở Thần An nắm chặt chăn, ngón tay hơi trắng bệch. Cậu
không kiềm chế được sự run rẩy.
"Không cần, tôi không cần cái này."
Sở Thần An quên mất đây là lần thứ mấy mình nhìn thấy thứ
này. Cậu đáng thương nhìn Bùi Diễn, nỗi sợ hãi viết rõ ở đáy mắt.
"Đừng sợ, bảo bối!" Bùi Diễn vuốt ve mái tóc
hơi lộn xộn của cậu, dịu dàng nói: "Chúng ta như vậy mới có thể mãi mãi ở
bên nhau."
Ngữ điệu của hắn bình thản mang theo vài phần sung sướng,
si mê nhìn Sở Thần An.
Hắn hôn lên trán Sở Thần An, một đường hôn đến đôi môi đỏ
mọng của Sở Thần An. Sở Thần An bị hắn ôm chặt. Cậu cảm nhận được tình yêu mãnh
liệt của Bùi Diễn.
Cửa phòng ngủ chính đóng suốt cả buổi chiều.
Rèm cửa sổ sát đất che đi ánh sáng mặt trời và giữ lại
tiếng khóc nức nở ngọt ngào, kèm theo từng đợt cầu xin tha thứ không ổn định.
Sở Thần An quên mình đã gọi bao nhiêu tiếng chồng nhưng
Bùi Diễn vẫn không hề bị lay động. Lúc này cậu mới biết Bùi Diễn tức giận đến
mức nào. Bởi vì nhiều lần cậu biến mất, bởi vì cậu trốn thoát.
Sở Thần An đã đồng ý với Bùi Diễn rất nhiều chuyện nhưng
rất nhiều lúc cậu đều trốn tránh.
Bùi Diễn dùng phương thức này để cho cậu học cách ngoan
ngoãn. Trước khi ngất đi cậu đã nghĩ vậy.
Bùi Diễn vuốt ve mái tóc trước trán và hai má cậu.
Sở Thần An lại tỉnh lại vào buổi tối. Cậu gian nan xoay
người, giơ tay mở bảng điều khiển hệ thống ra.
Mặc dù nhiệm vụ thứ của cậu trên bảng điều khiển đã được
gợi ý hoàn thành nhưng không hoàn toàn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.