Mấy câu này của Tiêu Tồn Ngọc khiến Khổng Lê như bị sét
đánh.
Hắn ta đã chết rồi, cũng nghe đôi chút về những điều ở
thế giới âm.
Những kẻ phạm tội cuối cùng đều sẽ bị xét xử, tính toán
công tội, những kẻ tội ác quá lớn, thiếu hụt quá nhiều đức hạnh, thậm chí còn
phải chịu phạt… còn có kẻ, vì lúc sống phạm quá nhiều lỗi lầm, không có chút âm
đức, kiếp sau cũng không thể đầu thai tốt được.
“Là ta… suy nghĩ nông cạn rồi…” Thư sinh Khổng cúi đầu.
“Bây giờ ngươi có thể hiểu được là tốt rồi.” Tiêu Tồn
Ngọc nhẹ giọng nói, “Hứa Tân này lúc còn sống có quá nhiều oán khí, có lẽ âm
hồn vẫn còn vất vưởng trên thế gian, hi vọng mấy người các ngươi có cơ hội hàn
huyên đôi lời.”
Chỉ mong, âm hồn của Hứa Tân vẫn còn đó, chưa bị tiêu
tán.
Nếu đã sớm hồn bay phách tán thì càng thảm hơn.
Đương nhiên, nếu Hứa Tân may mắn đã xuống địa phủ rồi,
lại chưa đi đầu thai, tìm được phần mộ thì nàng cũng có thể dẫn âm hồn từ địa
phủ quay trở lại.
Chiêu này mặc dù vất vả nhưng thấy tình huống đáng thương
lúc này của Hứa Tân, nàng có thể hi sinh một chút.
Núi h ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.