Tiêu Tồn Ngọc dường như không nghe thấy
lời nói của hắn ta, nàng ngồi phịch xuống bậc cửa, im lặng chống cằm.
Dáng vẻ trầm mặc vô cùng đáng thương.
Trong lòng Chu Cảnh Mậu rất áy náy,
giống như là nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt vậy, nhanh chân kéo Tông
Lăng và hai người khác trong viện “Tiêu Thất dữ cẩu” tới.
“Bọn họ đều là đồng học của ta, Tông
Lăng ngươi đã gặp rồi, ta là người tới đây đầu tiên nên là thứ nhất của viện tử
này, Tông Lăng là lão tứ, lão nhị là Doanh Huệ, cha hắn là Phong Bình Quận
Vương, nhà hắn có bảy người con, hắn là con út. Vị này là Trương Bỉnh Chí… Cha
hắn là kí sự sử quan, là con trai độc nhất trong nhà, vì hay ra ngoài đánh nhau
với người ta nên mới vị tống đến đây.” Chu Cảnh Mậu cẩn thận giới thiệu.
“Ngươi cũng chẳng khá hơn chút nào.”
Trương Bỉnh Chỉ thẳng thắn nói.
Tiêu Tồn Ngọc nhanh chóng nhìn lướt
qua, sau đó tiếp tục cúi đầu trầm tư.
Đều là bại gia tử.
Tông Lăng nhìn cũng khá thông minh,
nhưng ánh mắt lại nhu hòa không kiên định, tâm tư đa nghi, sống không l ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.