Những dũng sĩ này đều tranh đứng trước
mặt Tiêu Tồn Ngọc.
“Sao lại ngừng rồi?” Vệ Phong ngồi ở
phía sau nhìn chằm chằm Tiêu Tồn Ngọc, thấy nàng cùng con đại hắc mã kia đều
đứng đó bất động nên theo bản năng đứng lên muốn nhìn cho rõ hơn.
“Chẳng lẽ nhát gan sợ đạp phải ‘Quỷ
kiến sầu’ sao?” Đến người ít nói như Việt Vương cũng cảm thấy không thể yên
lặng được, “Cũng làm khó cho hắn rồi, sau khi bị mất dấu rất vất vả mới có thể
đuổi theo được nhưng lại bị những ám khí dày đặc trên mặt đất ngăn cản, nếu lá
gan này có nhỏ hơn đi chăng nữa sợ cũng sẽ phải kết thúc cuộc đời tại nơi này.”
Tất cả mọi người nhìn về phía thái tử.
Ánh mắt thái tử bình tĩnh, căn bản
không để ý những lời người khác nói.
Hắn chỉ nhìn về phía đó, ánh mắt bình
tĩnh.
Cho dù có lo lắng cũng không để chút
cảm xúc nào lộ ra cho người ngoài thấy, khiến đối phương không có chút cơ hội
hả hê.
Lúc này, Tiêu Tồn Ngọc nhớ lại gần hết
rồi, bằng tốc độ nhanh nhất lên một kế hoạch khả thi, ngay sau đó…
“Hây!”
Vừa nhẹ giọng quát, dây cương vung lên
trong không khí nhanh chóng xông thẳng vào.
Lòng bàn tay thái tử căng thẳng, đôi
môi mỏng mím chặt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.