Tiêu Tồn Ngọc rất tò mò bọn họ cược cái gì, chắc chắn sẽ
không rẻ.
Tiền thưởng cho dũng sĩ tham gia thi đấu có lẽ cũng không
ít.
Mỗi vương gia phái ba dũng sĩ của mình ra sân, người cầm
đầu đều có địa vị cao, là dòng dõi của quan viên nào đó, trông khí thế hào
hùng, tất nhiên cũng đều là người tiếng tăm lừng lẫy ở kinh thành, hai dũng sĩ
khác là thuộc hạ tâm phúc của các vương gia, võ công và tài cưỡi ngựa bắn cung
chắc chắn xuất sắc, có nhiệm vụ bảo vệ công tử và giúp đỡ các vị công tử săn
bắn.
“Thất lang quân có biết bọn họ không?” Doanh Hoài Kỵ còn
có tâm tình uống rượu, cơ thể nhẹ nhàng nghiêng qua, quay sang hỏi Tiêu Tồn
Ngọc.
“Ngoại trừ đại ca ta, một người cũng không biết. Nhưng mà
bên cạnh Thụy Vương đã có thanh niên tài tuấn, vì sao còn phải gọi đại ca ta
tới?” Tiêu Tồn Ngọc không khách sáo hỏi.
Ngữ khi của nàng vẫn ung dung như trước.
Doanh Hoài Kỵ dường như cũng cảm thấy trận ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.