Tiêu Tồn Ngọc thật sự là vạn phần bất đắc dĩ, trong lòng khổ
sở, nếu không phải hiện tại nàng quả thật rất phú quý, không thì đã phát điên
khi nghe nói vậy rồi.
Kho tàng riêng của nàng đã mất đi một bức họa rồi, cũng
trong lúc đó, nếu bắt nàng chọn thêm một món đồ trong kho tàng riêng của nàng,
đó là chuyện bất khả thi.
Về phần bức tranh cổ kia…
Lúc nửa đêm hôm qua, nàng đã gửi bồ câu đưa thư nói người ta
hộ tống đến đây, chắc là phải mất một tháng mới đến nơi.
Ba huynh đệ, nhìn bề ngoài có vẻ đang vui vẻ hòa thuận ăn
cơm cùng nhau.
Mà lúc này, trong viện của tỷ đệ Đổng gia lại là oán khí
chồng chất.
Đổng Xảo Tâm nhìn người đệ
đệ vô tâm của mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép*: “Thưởng cho đệ
mấy món ăn ngon, đệ đã cảm thấy hài lòng rồi sao? Đều là đàn ông, vậy mà không
gọi đệ qua đó gặp mặt một lần…”
* ý chỉ thái độ
nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó hoặc gấp gáp muốn làm gì đó mà không được. Từ khi
Đổng Kim Minh biết mình và Đổng Xảo Tâm không cùng một mẹ sinh ra, tính cách
cũng thay đổi.
Lúc này
nghe thấy mấy lời này của nàng ta, phiền não ném đũa: “Không phải tỷ muốn đi
thăm Tam biểu ca sao?”
Mặt Đổng Xảo T ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.