“Đó là lần đầu tiên ta gặp Lâm cô nương.”
Đặt tên cho đứa nhỏ xong, cuối cùng Giang Vô Nhai cũng không
đành lòng mà xoay người rời đi, hắn nhận thư mời của phu thê Doãn tiểu thư
nhưng từ chối tới phủ, chỉ muốn ngồi yên tĩnh trong một trà lâu bên cạnh.
Đã rất lâu rồi hắn không có tin tức của A Nhiên, hắn rất
muốn nghe những chuyện nàng đã trải qua ở nơi này, dù chỉ là một đoạn ngắn mà
người khác kể.
Giữa đường đột nhiên có công sai trong phủ tới, Vương Thị
lệnh xin cáo từ trước, Doãn tiểu thư cười cười: “Lúc ấy Lâm cô nương cười với
ta, còn kéo ghế ngồi cho ta... Nói đến cũng ngại quá, khi đó ta thấy Lâm cô
nương bước ra từ phòng của Nguyên thiếu hiệp, thấy Lâm cô nương còn khoác áo
lông của Nguyên thiếu hiệp nên trong lòng còn thấy buồn nữa.”
Giang Vô Nhai dịu dàng đung đưa đứa nhỏ, hành động quen
thuộc liên tục lặp lại trong thời gian ngắn khiến Tiểu Thiền Quyên khẽ ngáp, bé
bĩu môi, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Hắn bật cười, đầu ngón tay chạm nhẹ lên trán nó, rót cho bé
một chút linh khí dưỡng sinh hộ thể, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Doãn
tiểu thư: “Nguyên thiếu hiệp? Chính là tên nhóc đã từng độc chiếm võ lâm, xông
vào cung cấm mà người kể chuyện nhắc tới à?”
“Đúng vậy, Nguyên thiếu hiệp là thiếu niên anh hiệp, là
truyền kỳ ở chỗ bọn ta.”
Doãn tiểu thư không nhịn được cười, nàng ấy đã từng cho rằng
cả đời không buông bỏ được nam nhân đó, vậy mà bây giờ lại có thể nhắc tới một
cách bình thản thế này: “Nguyên thiếu hiệp là một người tốt, hắn đã từng cần
vương cứu giá, đã từng tiêu diệt ma đạt vì võ lâm, đã từng trợ giúp Quân vương
trấn biên chống lại hung nô… Hắn cũng đã từng cứu ta, cứu rất nhiều người lúc
hổ thú núi tuyết ở Sương Thành xuống núi. Hắn là hiệp khách có trách nhiệm
nhất, có tình có nghĩa nhất mà ta từng thấy.”
Giang Vô Nhai im lặng lắng nghe, cười gật đầu: “Vậy đúng là
một tên nhóc tốt, có lẽ A Nhiên nhà chúng ta cũng được hắn cứu. Nếu ta có cơ
hội gặp hắn, nhất định sẽ cảm tạ hắn.”
“Ngài sẽ thích hắn thôi.”
Doãn tiểu thư nhớ lại cảnh tượng khi đó: “Đến nay ta vẫn nhớ
ngày đó trên núi tuyết, lúc ta tỉnh lại, nhìn thấy họ đứng cạnh nhau, họ có thể
sóng vai tác chiến, họ có thể thấu hiểu lẫn nhau… Ta còn không biết tại sao
mình lại khiến Nguyên thiếu hiệp tức giận, ta rất sợ, ta chỉ biết đứng đó khóc.
Nhưng Lâm cô nương thì khác, nàng vừa dũng cảm vừa ung dung, nàng dỗ Nguyên
thiếu hiệp như dỗ trẻ con. Nguyên thiếu hiệp ôm lấy nàng, nàng hơi sửng sốt,
sau đó không nói gì cả, chỉ cong mắt cười rồi vỗ vai Nguyên thiếu hiệp…”
Cho dù bây giờ nhớ lại, Doãn tiểu thư vẫn nhớ như in, người
ấy làm sao có thể dịu dàng đến thế.
Là sự dịu dàng từ tận xương tủy, thật sự không tranh không
đoạt, thật sự hiền lành và bao dung, thật lòng nguyện ý nhìn người khác sống
tốt mới có thể có được sự ôn nhu như vậy.
Giang Vô Nhai cười: “Ta biết.” Hình ảnh như vậy, hắn cũng có
thể tưởng tượng được.
“Họ đi cùng nhau, cùng bước tới núi tuyết, cùng qua bên kia
núi tìm tiên…”
Doãn tiểu thư lấy lại tinh thần, nhìn Giang Vô Nhai, lo lắng
hỏi: “Tiên sinh, nếu như họ có thể ở bên nhau… sẽ rất xứng đôi phải không?”
Giang Vô Nhai cười, không trả lời, trả lại đứa nhỏ đang ngủ
say cho nàng ấy: “Thiếu phu nhân, đã uống xong một ly trà rồi, ta phải đi đây.”
Doãn tiểu thư ôm lấy đứa rẻ, vội đứng lên nói: “Xin tiên
sinh hãy dừng…”
Giang Vô Nhai phất tay, vẻ mặt hắn rất ôn hòa, nhưng Doãn
tiểu thư biết chắc hắn sẽ không ở lại.
Doãn tiểu thư im lặng, nhìn hắn bước ra khỏi trà lâu, từ từ
hòa vào dòng người đông như mắc cửi, bóng người cao gầy khoác bạch y viền thêu
chỉ bạc hiếm có biến mất trong ánh nắng chiều, có một loại cao lớn và nhu hòa
khiến người khác không hiểu nổi.
Giống như thần tiên giữa chốn phàm trần, chỉ tiện đường ghé
qua rồi lại đi mất.
Vương Thị lệnh đẩy cửa đi vào: “Tiên sinh đi rồi à?”
Doãn tiểu thư gật đầu, Vương Thị lệnh đi tới, chậm rãi cẩn
thận bế đứa nhỏ, tay còn lại khoác lên vai Doãn tiểu thư.
Doãn tiểu thư xấu hổ, khẽ đẩy hắn ta: “Vẫn đang ở bên ngoài
đó.”
“Cũng đâu có ai khác đâu.”
Vương Thị lệnh hơi ấm ức: “Hơn nữa, vừa rồi nàng nói khi đó
trong lòng nàng toàn là bóng hình tên nhóc kia, ta nghe rõ ràng nhé. Ta không
vui, nàng phải đền bù cho ta, nàng phải đối xử với ta tốt hơn đấy.”
“…” Doãn tiểu thư cạn lời, nhìn hắn ta thúc giục mình, cuối
cùng cũng hơi đỏ mặt, tựa sát vào ngực hắn.
Vương Thị lệnh lập tức ôm lấy vai nàng, ôm nương tử trong
lòng mà sung sướng như một con chó sói đang đắc ý vẫy vẫy đuôi.
Doãn tiểu thư dựa vào ngực trượng phu, nghe tiếng tim đập
vững vàng trong ngực hắn, bỗng nhiên có chút ngẩn ngơ.
Mấy năm nay, thật ra thỉnh thoảng nàng ấy lại nghĩ, nếu như
không có ai cản nàng ấy, nếu như nàng ấy cố ý đi theo Nguyên thiếu hiệp thì sẽ
ra sao?
Nàng ấy sẽ không gặp lại được phụ mẫu, không gặp được đệ đệ,
không có bến đỗ là quý nữ Doãn gia, nàng ấy cũng sẽ không gả cho phu quân của
mình, sẽ không có Tiểu Thiền Quyên đáng yêu. Cũng sẽ không có người dịu dàng
yêu nàng ấy, thương nàng ấy như vậy.
Nàng ấy có thể đi theo Nguyên thiếu hiệp, nhưng nàng ấy sẽ
rất mệt mỏi. Nàng ấy vĩnh viễn không thể hiểu được Nguyên thiếu hiệp đang suy
nghĩ điều gì. Ở nơi núi tuyết xa lạ đó, một thế giới mới thật đáng sợ, có lẽ
nàng ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ta không ng� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.