“Tổ sư! Có người vượt qua tầng tám thật
à?”
“Lên tầng chín rồi kia! Nghe nói ngay
cả chủ nhân đã đúc tháp cũng không vượt qua tầng chín đâu.”
“Nguyên Cảnh Thước này là ai thế? Sao
ta chưa từng nghe về hắn?”
“Chưa từng nghe đến thì đã sao, từ hôm
nay hắn chắc chắn sẽ nổi danh, suốt mấy trăm năm qua, trong số những người xông
lên tầng bảy Tôi Tâm tháp, có ai không có tu vi ít nhất là Nguyên Anh trung kỳ
đâu? Hắn đã vượt qua tầng tám, chỉ cần không chết yểu thì kiểu gì cũng đạt tới
Nguyên Anh hậu kỳ thôi.”
“Nguyên Anh hậu kỳ... Suốt mấy trăm năm
cũng chỉ được vài người như thế thôi.”
“Chứ còn gì nữa, đúng là nổi tiếng chỉ
trong một ngày, hâm mộ cũng không có được...”
Nguyên Cảnh Thước hờ hững bước tới cửa
lớn, trước khi ra ngoài, hắn ta ngẩng đầu nhìn, trông thấy tên mình đang tỏa
ánh sáng vàng rực rỡ ở tầng thứ tám rất gần với đỉnh Tôi Tâm tháp.
Cạnh tên hắn ta còn một cái tên khác: U
Minh.
Nguyên Cảnh Thước rời mắt, tiếp tục
bước ra ngoài, trước hắc tháp đông nghịt người, hắn ta vừa đi ra, vô số ánh mắt
đã đổ dồn về phía hắn ta.
Sau khoảng lặng trong chốc lát, đám
đông bùng nổ như sấm rền.
“Hắn kìa!”
“Là thanh niên hồi nãy!”
“Bảo sao hắn lại không sợ Nhạc công tử
của Hạ Hầu gia, hắn đã vượt qua tầng tám rồi, mấy trăm năm qua chỉ có một người
duy nhất xông tới tầng tám thôi, chỉ mình hắn có khả năng xông tới tầng chín để
mở khóa bí mật trong Tôi Tâm tháp, nếu Hạ Hầu gia định động vào hắn, Mộ Dung
gia và Vân gia sẽ không để yên đâu.”
Nguyên Cảnh Thước bước tới, đối diện
với hai nhóm người, hắn ta nhận ra người dẫn đầu của một nhóm là trưởng lão Vân
gia, còn người dẫn đầu bên kia là một tu sĩ trung niên mặt trắng không râu,
trông rất kiêu căng, họ đều có tu vi Nguyên Anh sơ kỳ.
“Xin Nguyên tiểu hữu ngừng bước.”
Tiếng cười sang sảng của trưởng lão Vân
gia vang lên trước: “Thiếu chủ nghe nói Nguyên tiểu hữu đã vượt qua tầng tám
Tôi Tâm tháp, rất vui mừng, nhưng nhất thời không thể phân thân tới đây nên đã
bảo lão phu đi thay, tới chúc mừng tiểu hữu.”
Nguyên Cảnh Thước cũng mỉm cười, chắp
tay: “Trưởng lão khách sáo quá, nhờ trưởng lão gửi lời thăm hỏi của ta đến Vân
huynh, hôm nào huynh ấy rảnh, ta sẽ tìm huynh ấy uống rượu.”
Vân trưởng lão thấy hắn ta cũng thân
thiết với mình thì rất mừng, liên tục đáp được.
Tu sĩ mặt trắng bên kia thấy Nguyên
Cảnh Thước có vẻ rất thân quen với Vân gia, hình như còn xưng huynh gọi đệ với
Thiếu chủ Vân gia, nét mặt lập tức thay đổi, ông ta cũng vội nói: “Đúng là
chuyện đáng mừng, chủ Mộ Dung gia bọn ta cũng rất vui khi biết tin, cũng cử ta tới
chúc mừng tiểu hữu.”
Đám đông nhất thời xôn xao, tuy họ biết
các gia tộc đều coi trọng Tôi Tâm tháp, nhưng chuyện họ cử cả trưởng lão Nguyên
Anh tới chỉ vì một tên nhóc Kim Đan vẫn khiến người ta kinh ngạc.
Nếu Nguyên Cảnh Thước đã thân với Vân
gia thì đương nhiên sẽ không dính dáng gì tới Mộ Dung gia nữa, hắn ta cũng chắp
tay, nói bằng giọng xa cách: “Cảm ơn trưởng lão, cảm ơn Mộ Dung gia chủ.”
Sự tương phản này... Mặt trưởng lão của
Mộ Dung gia nhăn nhúm lại, cảm thấy tên nhãi này không biết điều, nhưng khi
nghĩ tới mục đích đến đây, không thể để Vân gia chiếm hết ưu thế, ông ta đành
nén giận, nói tiếp: “Mộ Dung gia luôn coi trọng người tài, gia chủ bọn ta đã
nghe nói về chuyện của tiểu hữu, vô cùng ái mộ tài năng của tiểu hữu nên muốn
mời tiểu hữu tới phủ làm khách, tiểu hữu đi cùng ta nào.”
Nguyên Cảnh Thước thẳng thừng từ chối:
“Tiểu bối chỉ là tán tu vô danh, không dám trèo cao với Mộ Dung gia, cảm ơn ý
tốt của Mộ Dung gia chủ.”
Mộ Dung trưởng lão lập tức sầm mặt,
lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn ta, dần cao giọng: “Gia chủ của bọn ta coi trọng
tiểu hữu, tiểu hữu lại từ chối nhiều lần, tức là coi thường Mộ Dung gia ta hả?”
Nguyên Cảnh Thước chưa nói gì thì
trưởng lão Vân gia đã cười khẩy: “Ông dọa ai thế, mời người ta mà còn uy hiếp,
Nguyên tiểu hữu là đứa bé thật thà, không muốn bám vào vọng tộc như Mộ Dung gia
các ông, ông còn định rút đao ép người ta đến à?”
Suy nghĩ của Mộ Dung trưởng lão bị vạch
trần, lập tức biến sắc: “Ông...”
“Nguyên tiểu hữu à, Vân gia bọn ta cũng
yêu mến người tài, nhưng bọn ta không giống họ, bọn ta tôn trọng suy nghĩ của
tiểu hữu.”
Trưởng lão Vân gia làm như không nhìn
thấy gương mặt tái trưởng lão Mộ Dung gia, cười ha hả: “Không nói nhiều về
những chuyện khác nữa, năm đó lão tổ Vân gia đã đặt ra quy tắc, chỉ cần có tu
sĩ xông tới tầng bảy, Vân gia ta sẽ tặng người đó một lễ vật trọng thể, tiểu
hữu đã lên đến tầng tám, càng không thể thiếu lễ vật này! Tiểu hữu cứ nói, Vân
gia ta sẽ dốc lòng đáp ứng.”
Câu này nghe rất hùng hồn, trưởng lão
Mộ Dung gia thầm căm tức, khịt mũi: “Vân gia các ngươi tặng được, Mộ Dung gia
bọn ta cũng tặng được chứ sao!”
“Nhạc thiếu gia.”
Thị vệ trưởng Hạ Hầu gia ở cách đó
không xa thấy Mộ Dung gia và Vân gia đều đã qua đó thì lập tức sốt ruột, vừa
quay sang đã thấy Hạ Hầu Nhạc vẫn đang trừng mắt nhìn Nguyên Cảnh Thước với vẻ
không dám tin: “Lại là hắn, hắn dựa vào đâu chứ?”
Đồ ngu không não! Thị vệ trưởng bực bội
đến cực điểm, nhưng vẫn phải nén giận, nhỏ giọng khuyên: “Tôi Tâm tháp liên
quan đến nhiều việc trọng đại, Hạ Hầu gia ta không thể tụt lại phía sau, ngài
cũng nên qua đó thay mặt Hạ Hầu gia ta để mời chào hắn, để cho thấy thái độ của
chúng ta ạ.”
Hạ Hầu Nhạc gi� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.