Sáng sớm hôm sau, Lý Tiện Ngư bị một cảm giác khác lạ làm cho bừng tỉnh. Nàng lập tức ngồi dậy, đỏ mặt kêu Lâm Uyên tránh đi, lại vội vàng nhìn ra ngoài điện và kêu: “Nguyệt Kiến, Trúc Từ, các ngươi mau vào đây.”

Hôm nay là ngày Nguyệt Kiến trực ở bên ngoài.

Nàng ấy bước nhanh tiến vào, ngựa quen đường cũ từ trong hòm xiểng lấy ra áo ngủ sạch sẽ và đai nguyệt sự, hầu hạ nàng thay.

Cũng may trước đó Lý Tiện Ngư đã có chuẩn bị, giờ phút này cũng không tính là chật vật, rất nhanh đã thay đồ sạch sẽ, một lần nữa nằm trên giường gấm.

Mỗi tháng vào lúc này nàng đều rất sợ lạnh, bây giờ mùa đông bắt đầu càng là như vậy.

Mặc dù nằm trên giường, nàng vẫn dùng áo choàng lông thỏ rắn chắc quấn bản thân kín mít lại, còn ở trên đầu gối đặt một cái thảm lông Ba Tư.

Nguyệt Kiến thấy vậy thì giúp nàng đốt chậu than lên, nói với Lý Tiện Ngư: “Công chúa chờ một chút, nô tỳ lập tức đi kêu phòng bếp nhỏ nấu canh táo đỏ.”

Gò má của Lý Tiện Ngư ửng đỏ, từ trong túi tay áo l�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play