Bức màn trong Điện Tĩnh An rũ sâu xuống, đàn hương lượn lờ.
Cách một bức tường đỏ phía xa bên ngoài điện, lại là một ngày xuân ấm áp, gió nhẹ nắng ấm.
Lý Tiện Ngư nắm tay Lâm Uyên, cùng hắn đi rất xa ở trong gió xuân.
Xa đến mức chỉ có thể nhìn thấy con thú bằng đá trên đỉnh điện của Điện Tĩnh An ở phía sau.
Lý Tiện Ngư quay đầu khẽ nhìn lại, lại bước đi nhẹ nhàng vòng qua vài tên cung nữ mặc quần áo màu trắng đang quét hoa rơi.
Nàng nhướng mày hỏi Lâm Uyên: “Bây giờ chúng ta đi nơi nào, là quay trở lại Điện Phượng Tảo sao?”
Mày kiếm của Lâm Uyên hơi nhướng lên: “Không trở về cung điện, Chiêu Chiêu có nơi nào muốn đi không?”
Lông mi của Lý Tiện Ngư khẽ chớp, có một chút trả lời không được.
Rốt cuộc nàng vừa mới tới Dận Kinh Thành, cũng hoàn toàn không quen thuộc đối với bố cục trong cung, trong một chốc một lát cũng không thể nghĩ ra nơi muốn đi.
“Vậy… vẫn quay trở lại Điện Phượng Tảo đi. Nàng nhìn xung quanh trái phải, thấy các cung nhân vẩy nước quét nhà cách khá xa một chút, vẫy tay làm hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng nói bên tai hắn: “Ta muốn quay trở về tắm rửa.”
Lâm Uyên đứng thẳng dậy, suy nghĩ nói: “Nếu muốn đi tắm gội, cũng không cần quay trở lại Điện Phượng Tảo.”
Hắn nắm chặt bàn tay trắng nõn của Lý Tiện Ngư, dẫn nàng đi về phía ngược lại với Điện Phượng Tảo: “Thần dẫn công chúa đi đến suối nước nóng trong cung.”
Lý Tiện Ngư đi theo phía sau hắn, đạp lên trên hoa rơi đầy đất phía trước: “Suối nước nóng trong cung là nơi nào, có cái gì khác nhau với Điện Phượng Tảo của ta sao?”
Lâm Uyên cầm lấy đóa hoa lê rơi trên đầ
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.