Tạ Thanh Phong bởi
vì lời nói của đối phương mà sửng sốt, nhất thời không thể hoàn hồn.
Giọng nói quen
thuộc giống hệt như ngày đó, trước khi tiểu hoàng đế lên đường xuất chinh, Tạ
Thanh Phong tựa như đã xuyên qua thời không trở về quá khứ lần nữa.
Lúc cậu vẫn chưa
lấy thân hi sinh cho tổ quốc, chưa xuyên đến thời không hoàn toàn xa lạ này.
Cậu vẫn là Quốc sư
của Đại Cảnh Triều, mà người trước mắt chính là vị quân chủ mà cậu phò tá, là
vị tiểu hoàng đế mà năm đó cậu đã hứa sẽ bảo vệ khi tiếp nhận chức Quốc sư từ
sư phụ.
Nhưng... Sao có
thể?
Nơi này là hiện
đại, đã mấy ngàn năm, huống chi tiểu hoàng đế trước mắt vừa quen vừa xa lạ,
giống như lớn hơn mấy tuổi.
Lúc cậu tiễn tiểu
hoàng đế xuất chinh đối phương cũng chỉ mới mười tám tuổi, hiện tại nhìn vào rõ
ràng là đã mấy năm sau rồi.
Càng thêm trưởng
thành ổn trọng, nhưng nụ cười, biểu cảm cùng giọng điêu, đều giống như tiểu
hoàng đế mà cậu đã quen biết từ nhỏ.
Trừ phi... Tiểu
hoàng đế cũng đã xuyên qua giống như cậu!
Nhưng tuổi lại
không khớp.
Tạ Thanh Phong lần
đầu tiên cảm thấy đầu óc ngừng hoạt động, chỉ ngơ ngác nhìn người trước mặt,
quên cả phản ứng.
Nụ cười trên khuôn
mặt tái nhợt của Cảnh Tỳ không hề giảm đi, mà ngược lại càng thêm thâm thúy,
sau khi đè nén tất cả cảm xúc trong đáy mắt, ánh mắt cũng trở nên khó lường
hơn.
Nếu như ngày hôm
qua gặp lại người trước mắt này ở sân bay, có lẽ sau bốn năm xa cách anh sẽ
không kìm nén được, nhưng giờ đây sau một đêm, anh đã nghĩ ra biện pháp để che
giấu tất cả tâm tình của mình trong đó.
Năm đó anh cho rằng
bọn họ một người làm vua, một người làm thần, còn rất nhiều thời gian, huống
chi lúc đó Đại Cảnh Triều căn cơ chưa ổn, ngôi vị hoàng đế tràn ngập nguy cơ,
anh cũng không dám mạo hiểm buông tay tất cả.
Nhưng hôm nay…
người trước mặt mình này anh sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Thần sắc Cảnh Tỳ
thả lỏng, thản nhiên mở miệng: "Có phải Quốc sư rất kỳ quái, vì sao trẫm
lại ở chỗ này hay không?"
Sự thả lỏng của anh
khiến dây thần kinh căng thẳng trong nháy mắt kia của Tạ Thanh Phong cũng dần
thả lỏng, vừa rồi quả thật cậu đã nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Thậm chí còn tự hỏi
liệu có phải có một cao nhân nào đó, sau khi xem lén mệnh cách và tướng mạo của
mình, đã tìm một người giống hệt tiểu hoàng đế để đào hố cho mình.
Nhưng nếu muốn giả
làm một người, cho dù dung mạo có thể giống nhau, nhưng giọng nói, ngữ điệu,
phong thái tuyệt đối không thể giống nhau hoàn toàn.
Tuy rằng tiểu hoàng
đế trước mắt lớn hơn mấy tuổi, nhưng lại là thật.
Tạ Thanh Phong xác
nhận không phải người khác giả mạo, mới thở phào nhẹ nhõm: “... Đúng vậy.” Đúng
là cậu r� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).