Ánh mắt của Tạ Thanh Phong dừng ở trên tấm ảnh
của ngọc ban chỉ, lại nhìn giá khởi điểm là một trăm vạn, cuối cùng yên lặng
khép quyển sách kia lại.
Hiện tại trong túi
của cậu chỉ có một trăm vạn hơn mà thôi, cho dù có tâm thì cũng vô lực không có
cách nào lấy về được.
Chẳng mấy chốc hội đầu
giá đã bắt đầu rồi, quả nhiên vậy phẩm đầu tiên lấy giá khởi điểm là tám trăm
vạn được tung ra, rất nhanh đã kéo giá lên cao, cuối cùng thì bán ra với giá là
một ngàn năm trăm vạn.
Hách Cát Hâm đang
quay về, cha Hách cũng đi cùng anh ta, nhưng mà một người đi trước một người đi
sau, cha Hách đi ở phía trước, Hách Cát Hâm thì quay về ngồi bên cạnh Tạ Thanh
Phong.
Sau đó anh ta hạ
giọng nói cho cậu biết là cha Hách đã biết chuyện này, chỉ cần chờ kế tiếp nhà
họ sẽ lấy hết những thứ cho đối phương mấy năm nay sau đó kết cục của kẻ kia sẽ
còn thảm hơn nữa.
Đã động tâm tư hại
người thì chớ mong được lấy ân báo oán.
Cuối cùng dường như
là nhớ đến việc gì đó, anh ta cười hắc hắc: “Cha tôi nói lần này ít nhiều gì
cũng nhờ đại sư, còn phiền cậu vất vả đi thêm một chuyến nên ông đã bảo thư ký
chuyển khoản cho anh. Cha tôi cho thì đại sư cứ nhận nhé, này là thứ cậu vốn
nên có mà.”
Dù sao thì tính
mạng của ba người bọn họ cũng quan trọng, có thể nói là đáng giá hơn vật ngoài
thân trong miệng đại sư rất nhiều.
Gần như là Hách Cát
Hâm vừa dứt lời thì di động của Tạ Thanh Phong cũng vang lên, cậu liếc mắt nhìn
một cái, nhướng mày.
Hách Cát Hâm không
được sự đồng ý nên là không dám nhìn vào màn hình, nhưng anh ta cũng đoán ra là
tiền được chuyển đến rồi nên không tiếp tục hỏi nữa, ngược lại lật quyển sách
bên cạnh nhìn một cái.
Tạ Thanh Phong
không ngờ được là cha Hách lại ra tay hào phóng như vậy. Ấy vậy mà ông lại trực
tiếp chuyển một trăm năm mươi vân, phỏng
chừng là dựa theo cái giá xem một người là năm mươi vạn.
Nếu không phải ông
cảm thấy ba người này so ra chẳng quan trọng bằng ba đứa con của mình, có lẽ
cha Hách đã trực tiếp chuyển đến ba trăm vạn rồi.
Tạ Thanh Phong yên
lặng thu hồi điện thoại, sau khi tĩnh tọa một chút cậu lại lần nữa cầm lấy
quyển sách vật phẩm rồi lật đến trang gần cưới, nhìn cái ngọc ban chỉ trên
hình, hình như có chút hy vọng rồi.
Lúc ngọc bạn chỉ
xuất hiện, Tạ Thanh Phong nhìn một cái, lại có chút thất vọng, quanh thân vật
kia không có quá nhiều linh lực, hiển nhiên là kém xa cái của tiểu hoàng đế.
Về phẩm chất thật
sự khó mà so được, cũng may là về hình dáng miễn cưỡng có chút giống nhau, linh
lực cũng coi như tạm chấp nhận, hơn nữa nhìn cũng khá giống rồi, thế nên Tạ
Thanh Phong giơ thẻ của mình lên, hô giá.
Hách Cát Hâm đang
ngồi phát ngốc một bên thấy một màn này thì không khỏi ngồi thẳng lưng: “Đại
sư, cậu cần ngọc à? Cái này là thành phẩm đấy.” Anh ta sợ đại sư bị lừa mới
nhanh miệng nhắc nhở cẫu, nhưng nghĩ đến bản lĩnh của đại sư, lại sợ bản thân
mình lắm miệng.
Tạ Thanh Phong ừ
một tiếng: “Tôi biết, mua tặng người ta.”
Tuy rằng tiểu hoàng
đế không biết, nói là đưa cũng chỉ là thả lại bên trong tiểu kim khố của đối
phương mà thôi, nhưng mà trước đã cậu đã dùng ngọc ban chỉ của tiểu kim khố
giờ, hiện giờ trả lại một cái xem như con bản thân an tâm hơn mà thôi.
Hách Cát Hâm không
dám hỏi lại, nhưng mà cả tâm cả mắt của anh ta đều đang tò mò nhiều chuyện. Mẹ
ơi mẹ ơi, một lá bùa bình an đại sư thu giá như vậy, kết quả vì tặng người mà
lại… gần như lấy hết cả gia sản của mình?
Rốt cuộc là ai có
thể khiến đại sư dám bỏ ra số tiền như thế vậy?
Hách Cát Hâm tò mò
xoay tới xoay lui trên ghế, nhưng mà anh ta không dám hỏi nhiều, nhẫn ban chỉ
nha, kia chẳng phải là nhẫn hay sao? Mẹ ơi, chẳng lẽ là đại sư tặng cho người
trong lòng?
Anh ta nhịn không được
mà đư ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).