Bóng dáng mạnh mẽ của con
Ma Sói xuất hiện trong bóng tối, lộ ra tia hung ác, bắt đầu công kích.
Đường Đường bị xem là mục
tiêu săn bắn không hề né tránh, ngược lại đứng lên, xông thẳng về phía Ma Sói,
trên mặt mang theo nụ cười sáng lạn đáng yêu.
Chuyện này làm cho con Ma
Sói rất ngỡ ngàng.
Bình thường con mồi nhìn
thấy nó liền chạy trốn, nó lập tức hung mãnh đuổi theo cắn xé. Nhưng con non
này bị sao vậy? Chạy ngược về phía này hơn nữa còn chạy nhanh hơn cả nó, giống
như gặp được người thân không bằng.
Ma Sói không khỏi dừng lại
một chút, nhưng cũng không thể vì chuyện như vậu liền lùi bước, mà là càng hung
dữ để lộ ra răng nanh, chuẩn bị ngoạm lấy con mồi yếu đuối.
Đường Đường tốc độ rất
nhanh, thoáng cái đã chạy đến trước mặt Ma Sói, một phát ôm lấy cái đầu lớn đầy
lông của nó, cánh tay nhỏ bé trực tiếp khóa miệng, khiến Ma Sói bị ép ngậm cái
miệng đỏ máu lại.
Ma Sói: “...???”
Chuyện gì thế này? Đã xảy
ra chuyện gì rồi?
Tất cả mọi thứ diễn ra quá
nhanh khiến con sói không kịp phản ứng.
Nó mạnh mẽ phản kháng giãy
dụa, móng vuốt không ngừng vung lên, xé không khí phát ra tiếng gió, xẹt qua
một tia sáng sắc lạnh, cố gắng rạch một vết thương thật sâu trên người con rồng
con.
Đường Đường vậy mà vẫn còn
cười, cậu cho rằng nó đang chơi với mình, cười khúc khích: “Sói đen, ngươi thật
là hoạt bát ~”
Ma Sói vung móng vuốt một
hồi nhưng tất cả đều chỉ đánh vào không khí, không một chút mảy may làm bị
thương đến Tiểu Nãi Long. Ngược lại bởi vì dùng lực quá mạnh, làm cho Đường
Đường bất giác càng thêm dùng sức ôm lấy nó, bóp nó đến không thở nổi, cảm giác
nó sắp lìa đời rồi.
Giằng co một lúc lâu.
Con Ma Sói rốt cục không
thể không tạm thời thỏa hiệp, nằm bò trên mặt đất, mặc cho con rồng con này tùy
tiện ý vuốt lông.
Đường Đường mở hai móng
vuốt ra, trực tiếp vùi vào trong bộ lông dày của Ma Sói, có chút thô cứng nhưng
vảy rồng còn cứng hơn cái này nhiều, cho nên đối với rồng con mà nói cũng coi
như mềm mại. Cậu rất thích nghịch những thứ có lông mềm mại.
Cái đầu nhỏ cọ lung tung,
móng vuốt nhỏ không ngừng vuốt ve bộ lông, hoàn toàn xem con sói như một cái
gối ôm lớn.
Ma Sói không nhúc nhích,
chỉ thỉnh thoảng phát ra tiếng hít thở khó chịu bất mãn.
Đường Đường ôm lấy đầu con
sói, thân thiết cọ cọ, cười nói: “Đại hắc, ngươi thật là ngoan, ta rất thích
ngươi ~”
Ma Lang: “...”
Mẹ kiếp, vừa rồi ngươi suýt
nữa bóp chết ta, ta có thể không ngoan sao?
Ma sói vẻ mặt không tình
nguyện, buồn bực thở ra một hơi.
Không bao lâu sau, từ phía
bụi cỏ lại truyền đến tiếng động rất nhỏ.
Lỗ tai Ma Sói vừa động đậy
liền lập tức ngẩng đầu nhìn qua.
Đồng bọn của nó đến rồi.
Ma Sói liếc nhìn rồng con
một cái, nghĩ lần này con mồi chắc chắn xong đời. Bọn nó có một đàn, một con
rồng con nho nhỏ sức lực có mạnh mẽ đến thế nào đi nữa cũng vô dụng.
Bầy s� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.