Sắc trời tối nhanh, mới hơn năm giờ chiều nhưng bầu trời khu Anh Nam đã tràn ngập bụi bặm và sương mù, trông như đang hòa lẫn với bóng đêm nặng nề.

Mái tóc vàng buông xuống trước trán Arnold đã mất đi màu sắc rực rỡ trước kia, nó trở nên ảm đạm, thậm chí bởi vì vì cuộn mình ở ở nơi xó xỉnh dơ bẩn quá lâu, mà mái tóc đó cũng như nhuộm lên sắc màu bẩn thỉu.

Khu Anh Nam nổi tiếng với việc tái chế và tái tạo con rối, ở mọi ngóc ngách trong tòa nhà kiến trúc lộn xộn này đều giống như một nhà xưởng, chất đầy đủ các loại con rối, hoặc là những con bị chủ nhân vứt bỏ, hoặc là bởi vì chơi hư rồi nên vứt bỏ. Ở đây, cho dù những con rối có giá cao như thế nào, hoặc là được chế tạo từ bàn tay của ai, thì tất cả chỉ có một tên gọi chung, đó chính là —— rác rưởi.

Arnold hòa lẫn trong đống con rối cũ nát bị chất đống ở góc tường, từ góc áo còn chưa bị nhiễm bẩn có thể nhìn ra cậu là một hoàng tử nhỏ mang phong cách hoàng gia Châu Âu thời Trung cổ.

Chỉ là hiện tại, con rối hoàng tử Châu Âu từng thịnh hành nhất đã sớm không còn được săn đón, trang phục tinh xảo đắt tiền được chế tác thủ công cũng trở nên xám xịt.

Hô hấp của Arnold đã rất yếu, là một con rối được chế tác ra, một khi mất đi sự yêu thương tỉ mỉ của chủ nhân, nó sẽ nhanh chóng mất đi sinh mệnh. Nhưng mặc dù như vậy, Arnold vẫn muốn dùng một chút sức lực cuối cùng, chuyển động thân thể của mình, hướng tầm mắt về phía góc hẻm âm u, di chuyển ra bên ngoài nơi có ánh sáng chiếu đến.

Ngay khi cậu chuẩn bị thản nhiên tiếp nhận cái chết của mình, bên tai cậu lại xuất hiện một thanh âm. Thanh âm ôn hòa trong trẻo, trong ngữ điệu thanh cao ấy mang theo ý cười, ấm áp đến cực điểm.

Cậu mở mắt ra, nhìn thấy trong ngoài ngõ nhỏ kia, đứng sau bộ quần áo tuxedo, một nụ cười nhẹ khó che giấu được khí chất quý phái tao nhã, hắn thoáng khom lưng, nhìn cậu nhẹ giọng mở miệng:

"Nhìn kìa, ở đó có một tiểu vương tử gặp nạn."

————————————

Arnold chưa bao giờ nghĩ tới, rằng một ngày nào đó, cậu sẽ tự hào vì được một người nào đó cưng chiều.

Người này, so với cậu mà nói, mới giống như một hoàng thất thực thụ, là người nhận được hàng ngàn sự yêu thương mà lớn lên.

Arnold, người đã khoác lên mình... một bộ trang phục xa hoa hơn cả trước kia, thẫn thờ nhìn người đang nhắm mắt nằm trên hai đùi cậu. Cậu đã sớm quên động tác khẽ chải những ngón tay lên mái tóc dài màu đen nhánh trong ngực từ lâu, khiến thần sắc trong con ngươi màu lam lặng lẽ trở nên tối tăm.

Chủ nhân của cậu, người nhặt cậu từ thùng rác về, vô cùng nuông chiều cậu.

Đây không phải là ảo giác của cậu, mà là sự thật, cậu là nhiều lần phải xác minh lại người chủ nhân đang nằm trên đùi mình này.

Ngay cả khi... Ngay cả khi... Trong trang viên khổng lồ được đặt tên là Inton đã tràn ngập rất nhiều con rối chỉ thuộc về chủ nhân, giống như cậu.

Bất luận là lúc mới gặp hay bây giờ thì vẫn luôn có một vị mặc tuxedo đứng bên cạnh chủ nhân, anh ta đeo bao tay trắng như tuyết, gọng kính bằng vàng, vẻ mặt lạnh nhạt lại trầm ổn. Có lúc anh ta sẽ là một quản gia cao cấp hầu hạ chủ nhận cẩn thận. Hoặc có lúc anh ta sẽ chuyên tâm ở trong phòng bếp, làm ra một món ăn tinh xảo để phục vụ tận tình cho con người cao quý kén ăn này...

Không chỉ vậy, còn có những nhân viên dọn dẹp luôn lặng im trong trang viên. Bất cứ lúc nào họ ra vào, cũng nhiều đến mức không nhớ rõ. Cả những người làm vườn có chuyên môn chăm sóc hoa cỏ trên bãi cỏ ở trang viên, hay người đánh xe ngựa... Tất cả đều là những con rối tinh tế, đắt tiền.

Chỉ nghĩ như vậy, trái tim Arnold lại bắt đầu đau đớn. Đau đớn kia ban đầu chỉ chua xót, mỗi ngày lại tăng thêm một chút, kéo dài đến bây giờ, cho dù hô hấp khó khăn, cậu phải gắt gao ôm lấy ngực, cũng vẫn cảm thấy hít thở không thông.

Loại thống khổ này, giống như lúc cậu còn bị đặt ở nơi cao nhất trên cửa sổ, nhưng bởi vì tiêu chuẩn quá cao, cậu đã từ chối hết người mua này đến người mua khác, cuối cùng khi những con rối quý giá hơn được trưng bày, cậu đã không còn chút giá trị nào, cuối cùng khi bị nhẫn tâm vứt bỏ, vừa hoang mang vừa đau đớn.

Sắc mặt cậu cứng đờ, trầm ngâm một hồi lâu, cậu mới nhẹ nhàng khom lưng xuống, bàn tay vnhẹ nhàng vén mái tóc trước trán người đang ngủ, đôi môi tiến gần đến vầng trán trắng nõn.

Không sao đâu, Arnold tự an ủi mình khi chạm vào làn da trơn nhẵn đó.

Chỉ có cậu, chỉ có cậu, mới là người đặc biệt nhất trong lòng chủ nhân.

Chủ nhân đem cậu về từ nơi dơ bẩn kia, cho phép cậu tự do đi lại trong trang viên như một người chủ nhân khác, ngay cả vị luôn bên cạnh chủ nhân kia khi muốn tranh chấp với câu, cũng đành phải thỏa hiệp khi cậu có chủ nhân làm chỗ dựa. Chủ nhân chỉ cho phép cậu ở bên cạnh phòng ngủ chính trên tầng hai, bên cạnh phòng của chủ nhân.

Chủ nhân sẽ dịu dàng cười với cậu, nói chuyện với cậu bằng thanh âm sủng nịnh ấm áp; sẽ để cho cậu ngồi bên cạnh hắn trong bữa ăn, chỉ cho phép một mình cậu; sẽ ở bên cậu trong tất cả thời gian rảnh rỗi để làm bất cứ điều gì cậu muốn; khi cậu làm sai chuyện gì mà thấp thỏm bất an, hắn cũng chỉ lắc đầu bất đắc dĩ, sau đó nhẹ nhàn

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play